Tan biến những khóc cười…

Ngày gió nổi bên bờ em 19, em lú lẫn khóc cười. Chỉ một điều đến và đi cùng một lúc, thuộc hai hướng khác nhau, và thuộc về hai cõi khác nhau.… Continue reading

Em sẽ yêu anh như tháng giêng…

Tháng giêng trong tay em – tháng giêng rét ngọt. Anh như gần rồi lại như xa. Anh bên em như chiếc ghế trước hiên nhà, yên lặng đón em từng sáng trong veo từng chiều mưa đổ. Anh thả quanh em bao nhiêu là gió, em đến nơi nào gió cũng đi theo – gió nồng nàn – gió nóng như thiêu, gió mơn nhẹ – gió mềm như lụa…

Dạ khúc trắng

Anh uống làm gì giọt rượu ấy

tiếc làm gì hơi ấm chưa từng là của mình

một tình yêu tưởng tượng

Khi tháng năm lên tiếng

Năm nay hoa mai lại nở trong nhà
Đứa con gái theo chồng sẽ suốt ngày bận rộn
Đứa con gái đi học nơi xa sẽ vất vả một mình
Đêm của mẹ sẽ dài
Giấc ngủ chẳng bình yên

Hoàng tử bé

Đọc cả “Hoàng tử bé” xong, khép sách thấy miên man một câu hỏi tưởng như giản đơn, con rắn kia mi đã thấy gì mà thốt ra một câu trả lời mà con người đôi khi không thấy được hay quên bẵng…
–Loài người ở đâu? Sau cùng ông hoàng nhỏ tiếp tục. Trong sa mạc thấy hơi bơ vơ…
– Ngay giữa loài người, cũng bơ vơ, rắn nói…

cho những ngày đặc biệt!

Những ngày lạnh. Nhưng lòng nóng ấm. Cho tất cả những cái ôm, cái hôn siết chặt nơi đưa tiễn không lẻ loi… Có lẽ ở thành phố đông đúc này, chỗ nào cũng thấy những người yêu nhau bày tỏ tình cảm, nhưng chắc chắn đây là nơi được nhiều người thông cảm và đồng tình nhất… Người ta chia sẻ với nhau bằng những ánh mắt, bằng những cái siết vai chặt đến bật khóc… Rồi bao nhiêu tình yêu ở lại chờ mong…