Không đề


trả lại em những khoảnh khắc sớm mai
để thức giấc và không nghĩ về anh nữa
trả lại em những đêm dù gầy nhưng yên tĩnh
không nhói lòng khi nghĩ về anh.

… Trở về!


những ngày mưa đã trở thành ngày nhớ
những nỗi nhớ đã hoá mây mưa…

Mùa dài…


ta đi tìm tình yêu ở phía cuối mùa dài…

.có khi nào?


Em biết rồi mình sẽ ko thể nào quên. Rồi người sau anh sẽ yêu em thế nào? có nhẹ nhàng và êm ả như anh không? có được tất cả những gì em chờ đợi? Rồi em sẽ giấu diếm những điều có anh như thế nào khi em cứ tủi thân đêm đêm ứa tràn nước mắt? Rồi em sẽ quên anh như thế nào?

viễn vông


tui đã trải qua những ngày say đắm trong sáng nhất. tỉnh táo rồi. lại thấy đời buông rớt những viễn vông…

xuống hàng


muốnxuốnghàng.mà cũng hong được?là sao