Quán nhỏ và những bài học lớn!


…Bạn hỏi “Mày tốt nghiệp Master nước quài rồi mày đi bán bánh mì thiệt hả?”
*bài viết kỷ niệm quán nhỏ ra đời được 1 tháng!*

Mùa oải hương thơm ngát…


Tôi biết tình bạn cũng vậy. Không ai có thể cùng ai suốt đời, khi ta còn quá nhiều chuyện phải lo toan, quá nhiều chuyến đi gây chia rẽ. Bạn thử nghĩ lại xem, có phải mỗi giai đoạn trong đời mình, bạn rất thân thiết và gắn bó với một người bạn nào đó? Đó cũng chính là khoảng thời gian oải hương nở rực rỡ nhất.

Tản mạn chuyện nguồn, tên tác giả, hay chuyện ăn cắp ý tưởng!


Tôi biết, ở nơi khác, có người ký tên họ dưới những dòng chữ viết của tôi, có người ngồi miệt mài sửa lại câu cú của tôi để thành “cảm xúc” của họ trong blog cá nhân nữa… Nhưng tôi cũng biết, có hề gì đâu một cái tên! Nó sẽ trôi tuột đi giữa dòng thời gian bền bỉ. Có nghĩa gì đâu một cái đường dẫn nguồn, khi bài viết đó hoàn toàn vô dụng với người đọc. Chỉ cần bạn đọc những dòng đó, bạn đứng lên và bắt tay vào làm một chuyện gì khác mà tim mình đã từng thôi thúc, hay bạn đọc xong và thấy rung cảm lan ra tê rần từng tế bào, hay bỗng dưng nó nhắc nhớ và bạn biết mình sẽ làm gì tiếp theo nữa..

Tôi và Zen (3) – Lắng nghe hơi thở


Lần đầu tiên tôi biết mình chưa bao giờ quan tâm đến việc THỞ của mình là ở lớp Yoga 3 năm trước tại Sài Gòn. Khi cô giáo chỉ cách thở để rồi bắt đầu động tác cơ bản, tôi nhận ra là mình dường như… chưa từng biết THỞ! Ta bắt đầu đến trong cuộc đời là bắt đầu THỞ, có bao giờ ta dừng lại để suy nghĩ rằng mình thở đúng chưa? Chuyện này giống như tim đập, chớp mắt, ta thường không để ý tới nó nữa, ta bận quá mà, ta làm gì có thời gian để hỏi mình THỞ vầy có đúng không, khi ta mặc định chuyện này là bản năng rồi!?

Có một tui đứng chờ tui lớn lên…


Trưởng thành nghĩa là phải trả giá đắt, không chỉ là những bài học của cuộc đời, mà còn là gửi trả những con người mình từng thương yêu đi theo gió bụi. Tui-con-nít chưa bao giờ biết được rằng, những điều đơn giản mà nó mong mỏi, như hỏi coi sao tay người nóng vậy, mùi gì trên tóc mà thơm quá vậy, cảm ơn bài hát qua radio nghen, hay thú nhận hồi đó tui thương người dữ lắm… tới khi đủ can đảm để thấy mình không còn bị tổn thương nữa, thì cũng không còn cơ hội nữa. Người kia đã gửi cho tui-kia một sự im lặng rồi ra đi mãi mãi…

xin người một tấm khoan dung…


Nếu đàn ông càng lớn tuổi càng thu hút thì đàn bà càng cõng trên lưng mình một cơ số những lo lắng nặng nề tuổi tác sức khỏe sắc đẹp tàn phai rệu rã. Anh biết đó, mỗi tháng đau đớn thay máu một lần rồi rút ruột mình đẻ con vượt ngưỡng đau đớn mà bình sinh người ta có thể chịu đựng. Một người sinh ra là kiếp nữ vốn đã chịu trừng phạt đọa đày…