Gương soi – Dr. Akong Tulku Rinpoche

Khi chúng ta đi tìm hạnh phúc ở bên ngoài, đó là một sai lầm. Ta có thể tìm đến bao điều mới lạ để làm giàu thêm kinh nghiệm sống của mình, ngay cả đi du lịch khắp nơi trên quả địa cầu, nhưng rồi ta vẫn nhìn mọi việc bằng con mắt “cũ” của mình.

Coi cải lương ở Sài Gòn

Trong bãi xe là cảnh người ta nhường nhau những khoảng trống để con cháu đỡ ông bà lên xe máy, bộ áo bà ba trắng và mùi dầu gió còn phảng phất, một cụ nói lần sau không biết con cái có quỡn mà chở tao đi coi được hong, chớ bữa nay mấy tuồng ngắn quá tao coi chưa đã. 

Bạn xuyến xao vì điều gì?

Ở chốn này, người ta không hỏi thăm nhau “Bà có bao nhiêu căn nhà!?”, hay là “Làm lương bao nhiêu tiền?”, hay là “Bà chọn áo dài truyền thống hay áo dài cách tân?”… Người ta chỉ hỏi nhau là “Ủa, đi đái được chưa?”

Gửi bạn phóng viên…

Chị google tên em đi để thấy em làm báo uy tín. Mình nói bạn cứ làm đúng như mình hướng dẫn, mọi chuyện dễ dàng lắm. “Nhập gia mà không tuỳ tục”, bạn quen được chào đón vì bạn là phóng viên của một tờ báo lớn, bạn không quan tâm đến quyền của học viên, bạn làm mình hơi chột dạ, vì điều này nhỏ như vậy thì có những thứ gì khác bạn sẽ không quan tâm trong quá trình đi làm báo của mình? 

Những kẻ mộng mơ

Và nếu ai từng hiểu cảm giác thoả mãn đam mê cho cái “chỉ chính ta” dành cho nghệ thuật đó, sẽ hiểu tại sao họ rời nhau. Họ đã yêu nhau quá đến nỗi hiểu rằng, khao khát này là sâu thẳm từng nào, nếu không được sống với tiếng chuông gióng trong tim họ

Mốt thiền

Bất cứ con đường nào, mình muốn thì phải tự mình đi, tự mình trải nghiệm, tự mình kiểm chứng, tự mình lựa chọn, tự mình trả giá. Chọn nghề cũng vậy, học thiền cũng vậy, chọn chồng chọn vợ cũng vậy. Mình biết tới nó đã là cái duyên, mình có làm tiếp cho nó vui cho nó hạnh phúc, hay chỉ khoe là biết nó, có nó, nghe cho trọn vẹn, nghe cho trào lưu, cũng là cách mình đang lựa chọn tiếp duyên vậy mà.