“An trú giữa đời” hay chữ “an” trong hành trình tuổi trẻ

Một mùa mưa về luôn bắt đầu bằng những hạt mưa đầu tiên mong manh nhất, chữ trong quyển sách này cũng giống như trận mưa đầu tiên đó…

Về hồi chuông dài trong ngày ra mắt sách

Mình thấy vui khi nhớ lại khoảnh khắc gần trăm người cùng yên nghe chuông. Mình nhìn thấy vùng năng lượng nhẹ mát nơi hàng ghế mọi người ngồi an trú trong tiếng chuông, không vội vã, và dòng năng lượng băn khoăn xuôi ngược của những người vô tình đi ngang sự kiện chẳng hiểu chuyện chi. Mọi người như được bao bọc cuộn tròn bởi tiếng chuông ngân ấm áp.

Ta nhìn thấy nhau không?

…đó không phải là cảm giác được – nhìn – thấy đơn thuần, như nụ cười sau những cánh thang máy mở, như nụ cười trong những bữa tiệc lộn xộn đầy người trổ ra khao khát kết nối vì mục đích gì đó, mà là một cái-nhìn-đơn-thuần-tinh-khiết nhận ra nhau, cảm thấy nhau từ trong đáy mắt. Một cái nhìn không cần phải để lại dư chấn dữ dội hay sét đánh thần sầu gì, chỉ là khẳng định sự hiện diện của phút giây hiện tại dành hết cho người.

Hành trình trao hạnh phúc

“Tôi thật sự hạnh phúc khi tìm thấy, đánh thức được đứa trẻ trong tâm hồn và để nó tồn tại song hành với cuộc sống của mình. Có được đứa trẻ đó, chúng ta sẽ luôn thấy vui vẻ, yêu đời, nhìn mọi thứ nhẹ nhàng, đơn giản hơn nhiều” – Phiên Nghiên nói.

Hiện tại không ở giữa thời gian…

Khi mình quyết định bắt đầu một điều gì đó thì cũng nên chuẩn bị cái sự biết rằng chắc chắn một ngày nào đó nó sẽ kết thúc.

…những cánh chim trong lồng ngực!

Lồng ngực nàng giờ đây có kích thước giống như ô cửa nhỏ, mà bốn bề là vết thương, bàn tay phải khéo léo để không làm nó lở ra thêm nữa, nhưng những chú chim lông nhọn như kim sắt, quẫy đạp dù yếu ớt cũng đủ cào xước con đường độc đạo này. Ánh mắt chúng thay lời từ biệt, và giọt máu rơi như món quà lúc chia tay.