Chữ Quốc Ngữ, Thiên Chúa giáo và cầu Long Biên, hay sự ảnh hưởng của Pháp ở Việt Nam!


Người Pháp còn có nhiều ảnh hưởng đến Việt Nam mà bây giờ chúng ta khó nhận ra. Nhà bạn có một tủ thuốc với rất nhiều thuốc linh tinh không? Bạn có biết người Pháp cũng như Việt thích nói lấp lửng, ngụ ý, văn hoa trong lối nói thường ngày không? Bạn có biết bao nhiêu từ vựng chúng ta vay từ tiếng Pháp không? Bạn có biết bây giờ dù là dân Châu Âu hay Châu Mỹ Châu Đại Dương gì tới Việt Nam ta cũng gọi là Tây không? Bạn có biết khi giao dịch với người “Tây”, người Việt có khả năng thua nhiều hơn do tư tưởng nhún nhường và lùi một bước, phục tùng xưa để lại không?

[Chap 1] Cần nghĩ gì trước khi đi du học?


…đừng bao giờ hỏi tui cái câu bâng quơ “chị ơi em muốn đi du học năm sau đó chị em phải làm sao chị?” nữa nha. Hãy xác định những điều tui nói ở trên (đích đến, trường học, ngành học, sức học, bằng tiếng Anh, khả năng tài chính, du học để làm gì, muốn ở lại hay không) để có thể có quyết định đúng nhất. Còn nếu nhà bạn có điều kiện thì cứ a lê hấp :))

Tôi và Zen (4) – Đọc tên cảm xúc


Ngày xưa đi học kỹ năng, những tiết có chủ đề như “Làm thế nào để hiểu và nắm bắt tâm lý người đối diện”, hay “From body language to emotional language” đều rất sinh động. Tôi nhận ra mọi người rất tò mò cách hiểu được người khác ( và điều khiển họ theo ý mình), họ cho rằng đó là công cụ quan trọng trong việc chinh phục đỉnh cao trong công việc. Tôi không nói là những điều này không quan trọng, nó quan trọng trong cái thời người ta đánh giá nhau bằng vẻ bên ngoài nhiều hơn năng lực thực sự, và thiếu những cái “tinh tế” được học đó, người ta khó lòng có được ấn tượng tốt ngay lần đầu tiên…

Tại sao phải tha hương, khi lòng rất yêu vùng thương nhớ đó?


Hy sinh bao nhiêu thứ, để rồi tha hương, họ được gì? Tui hay chắt lưỡi tiếc cho nhiều người đang cơ đồ rực rỡ, đùng cái là mất tăm xứ người, bỏ tất cả. Nhưng khi ở đây rồi, tui mới hiểu. À thì ra người ta hy sinh luôn có những lý do với bản thân họ là chính đáng…

Có một tình yêu thả trước hiên nhà…


Đã có những tháng ngày em nhìn vào mắt anh mà nghĩ, ôi làm sao em có thể sống thiếu anh? Làm sao mỗi ngày đi về trên con đường quen chỉ một mình em? Làm sao em có thể ngắm cà phê rơi từng giọt chơi vơi giữa thời gian chỉ một mình em? Làm sao em bắt mình cảm thấy đủ đầy giữa thành phố của tụi mình nếu lỡ sau này một trong hai đứa trở ngược?
Vậy mà chúng ta cũng làm được.
Chúng ta thả một tình yêu trước hiên nhà. Tình yêu của chúng ta!

Em như cô gái đến từ hôm qua…


Người ta từng nói về một khả năng kỳ diệu của con người, là khước từ sự đau khổ một cách tự động, và người ta quên đi một cách dễ dàng theo ngày tháng, đến một ngày chính ký ức cũng không rõ là nó đúng hay sai nữa. Ơ hay, vậy là em khước từ hay tiếp nhận, khi luôn thấy mình đứng ở ngã ba Chấp Chới thương yêu?