Tôi và Zen (5) – Biết ơn cơn bệnh

Lúc đau đầu thiệt đau, tui không có uống thuốc mà xoa xoa vào chỗ đau, xin lỗi nghen lâu nay tui quên bạn làm việc chăm chỉ lắm, thôi hôm nay thư thả một chút nhõng nhẽo một chút, tui biết bạn ở đó mà, ngoan ngoan. Đầu đau như búa bổ làm tui cảm nhận được từng cung bậc của sự bình an hạnh phúc của một sức khỏe trọn vẹn để trải nghiệm nhiều điều khác.

Bạn xuyến xao vì điều gì?

Ở chốn này, người ta không hỏi thăm nhau “Bà có bao nhiêu căn nhà!?”, hay là “Làm lương bao nhiêu tiền?”, hay là “Bà chọn áo dài truyền thống hay áo dài cách tân?”… Người ta chỉ hỏi nhau là “Ủa, đi đái được chưa?”

Gửi bạn phóng viên…

Chị google tên em đi để thấy em làm báo uy tín. Mình nói bạn cứ làm đúng như mình hướng dẫn, mọi chuyện dễ dàng lắm. “Nhập gia mà không tuỳ tục”, bạn quen được chào đón vì bạn là phóng viên của một tờ báo lớn, bạn không quan tâm đến quyền của học viên, bạn làm mình hơi chột dạ, vì điều này nhỏ như vậy thì có những thứ gì khác bạn sẽ không quan tâm trong quá trình đi làm báo của mình? 

Những kẻ mộng mơ

Và nếu ai từng hiểu cảm giác thoả mãn đam mê cho cái “chỉ chính ta” dành cho nghệ thuật đó, sẽ hiểu tại sao họ rời nhau. Họ đã yêu nhau quá đến nỗi hiểu rằng, khao khát này là sâu thẳm từng nào, nếu không được sống với tiếng chuông gióng trong tim họ

Mốt thiền

Bất cứ con đường nào, mình muốn thì phải tự mình đi, tự mình trải nghiệm, tự mình kiểm chứng, tự mình lựa chọn, tự mình trả giá. Chọn nghề cũng vậy, học thiền cũng vậy, chọn chồng chọn vợ cũng vậy. Mình biết tới nó đã là cái duyên, mình có làm tiếp cho nó vui cho nó hạnh phúc, hay chỉ khoe là biết nó, có nó, nghe cho trọn vẹn, nghe cho trào lưu, cũng là cách mình đang lựa chọn tiếp duyên vậy mà.

Lê Cát Trọng Lý – “Mong gì bất diệt nơi đây…”

Từng lớp từng lớp nhạc, từng nốt cười vui nhảy nhót khỏi bàn tay kỳ diệu của ban nhạc, từng lời thì thầm của cô, từng tầng âm nhạc dày lên là từng nỗi đau được bóc ra, từng câu chuyện được chia sẻ, và người ta thấy lòng mình phơi bày, tha thứ cho nhau. Có phải chăng đây là điều mà âm nhạc luôn đem tới?