Category Archive: Understand urself

Được sống

Trong mỗi nỗi khổ đau là một niềm vui. Trong sự chia ly là gần gụi kết nối. Cũng vậy, tôi không ném mình vào viết để tìm quên. Tôi đều đặn mỗi ngày như việc đánh răng, ăn cơm…

Có gì đâu mà bỏ?

Ngày mình đến, thành phố ở kia đạt mức nóng nhất, ở này thì mù sương và mưa đá đổ những cục bự như nắm tay. Rồi mặt trời chạy dần lên, hoàng hôn tám giờ tối làm ngày của mình dài ra như một dải vải múa. Cây cối chìa bàn tay chào. Hoa bồ công anh dưới chân mình coi im vậy nhưng sẵn sàng bay theo cơn gió trời, bất chấp tới khu rừng phía sau, hay đường xa lộ phía trước, bất chấp vướng vào gấu quần kẻ hèn, hay tay áo kẻ sang…

“An trú giữa đời” hay chữ “an” trong hành trình tuổi trẻ

Một mùa mưa về luôn bắt đầu bằng những hạt mưa đầu tiên mong manh nhất, chữ trong quyển sách này cũng giống như trận mưa đầu tiên đó…

Hiện tại không ở giữa thời gian…

Khi mình quyết định bắt đầu một điều gì đó thì cũng nên chuẩn bị cái sự biết rằng chắc chắn một ngày nào đó nó sẽ kết thúc.

…những cánh chim trong lồng ngực!

Lồng ngực nàng giờ đây có kích thước giống như ô cửa nhỏ, mà bốn bề là vết thương, bàn tay phải khéo léo để không làm nó lở ra thêm nữa, nhưng những chú chim lông nhọn như kim sắt, quẫy đạp dù yếu ớt cũng đủ cào xước con đường độc đạo này. Ánh mắt chúng thay lời từ biệt, và giọt máu rơi như món quà lúc chia tay.

Bắt sâu trong trái ổi…

Có mấy chuyện trái lòng trái dạ, có mấy thứ cảm giác trong người ngo ngoe như con sâu nhỏ trong trái ổi, có mấy khúc tắc máu tê tê như đeo thun vô đầu ngón tay lâu. Vậy mà…