Category Archive: tôi và zen

Chọn người tri kỷ

Ở trong đạo Phật chúng ta thấy rất rõ cái thương đích thực được làm bằng cái hiểu, không có hiểu thì không có thương. Không hiểu con thì cha càng thương, con càng khổ. Vợ không hiểu chồng thì càng thương chồng, chồng càng khổ. Hiểu là nền tảng của tình thương.

Biết già đi

Hiểu được vậy thì sẽ dễ chấp nhận, rằng mình thương đến mấy hy sinh đến mấy khổ đau đến mấy cũng là một bản thể khác với con người mình đang tương tác kia. Mình mong muốn và làm những điều tốt đẹp cho người thương là tất nhiên, đó là quyền của mình

Làm chi đây với nỗi buồn?

.Trời đất, tới con robot Wall-E mà còn biết buồn, sao là một đứa con nít ngây thơ đong đầy bản thể của vũ trụ ban sơ trong từng milimet hơi thở lại không được buồn, không được khóc?

Đứng thở ngó nhau chơi

“Ê có 2 phút hong?” 
“Ờ sao?” 
“Đứng thở ngó nhau chơi!”

Về hồi chuông dài trong ngày ra mắt sách

Mình thấy vui khi nhớ lại khoảnh khắc gần trăm người cùng yên nghe chuông. Mình nhìn thấy vùng năng lượng nhẹ mát nơi hàng ghế mọi người ngồi an trú trong tiếng chuông, không vội vã, và dòng năng lượng băn khoăn xuôi ngược của những người vô tình đi ngang sự kiện chẳng hiểu chuyện chi. Mọi người như được bao bọc cuộn tròn bởi tiếng chuông ngân ấm áp.

…những cánh chim trong lồng ngực!

Lồng ngực nàng giờ đây có kích thước giống như ô cửa nhỏ, mà bốn bề là vết thương, bàn tay phải khéo léo để không làm nó lở ra thêm nữa, nhưng những chú chim lông nhọn như kim sắt, quẫy đạp dù yếu ớt cũng đủ cào xước con đường độc đạo này. Ánh mắt chúng thay lời từ biệt, và giọt máu rơi như món quà lúc chia tay.