Category Archive: tôi và zen

…những cánh chim trong lồng ngực!

Lồng ngực nàng giờ đây có kích thước giống như ô cửa nhỏ, mà bốn bề là vết thương, bàn tay phải khéo léo để không làm nó lở ra thêm nữa, nhưng những chú chim lông nhọn như kim sắt, quẫy đạp dù yếu ớt cũng đủ cào xước con đường độc đạo này. Ánh mắt chúng thay lời từ biệt, và giọt máu rơi như món quà lúc chia tay.

Giữ mặt trời tử tế

À, thực ra ai cũng nên và cũng cần sự tử tế, vì ai cũng đang trong quá trình khó khăn học bài học của cuộc đời mình.

Nhập dòng với lòng biết ơn…

Dòng chảy vẫn tiếp tục, nàng biết. Nàng từ lâu đã thôi chống lại dòng chảy, bởi đây là nguyên tắc cơ bản của vũ trụ, rằng vạn vật luôn thay đổi và chắc có lẽ chỉ có khoảnh khắc là vĩnh hằng.

“Thật ra, nó đã ở đó rồi!”

Tôi nhớ khoảnh khắc tôi nhìn thấy nhiều lớp vỏ được cởi bỏ, lớp sừng rớt xuống nhường chỗ cho sự non tơ thơ ngây thuở ban đầu. Ở đó, tôi nhìn thấy rõ khu rừng lúc im ngủ lúc xôn xao, và từng hạt giống niềm vui, bình an, hạnh phúc chợt cựa mình trong tâm thức. À thì ra, chỉ cần duy nhất một người nên chấp nhận, đó là bản thân mình.

Mốt thiền

Bất cứ con đường nào, mình muốn thì phải tự mình đi, tự mình trải nghiệm, tự mình kiểm chứng, tự mình lựa chọn, tự mình trả giá. Chọn nghề cũng vậy, học thiền cũng vậy, chọn chồng chọn vợ cũng vậy. Mình biết tới nó đã là cái duyên, mình có làm tiếp cho nó vui cho nó hạnh phúc, hay chỉ khoe là biết nó, có nó, nghe cho trọn vẹn, nghe cho trào lưu, cũng là cách mình đang lựa chọn tiếp duyên vậy mà.