Category Archive: tình ơi là tình

Tại sao dường như chúng ta luôn gặp sai người?

Tôi nghĩ, mỗi một con người phát ra một nguồn năng lượng, cái thứ mà khi người khác bắt được sẽ tạo ra năng lượng cộng gộp điện xẹt rung rinh và hút nhau từ đó. Những nguồn năng lượng cùng tần số sẽ bắt được nhau. Nghe có vẻ khó hiểu nhưng thật ra rất đơn giản…

Tình tụi mình, chỉ là một chuyện nhỏ nhoi thôi…

“Vì người đã là một phần đời ngoan ngọt, vì ta đã từng là một chốn yên vui.”
Ừ thì em vẫn hay hỏi lòng mình, tình yêu có chết đi không? Cái lúc yêu cuồng nhiệt đó, sẽ là ước thề, sẽ là hứa hẹn, sẽ là niềm hy vọng, sẽ là khao khát, sẽ là ánh mắt, bờ môi, mùi hương, mái tóc… Nếu tình yêu có chết đi, tại sao những điều này còn sống lâu trong tâm tưởng như vậy? Nếu tình yêu có chết đi, sao người ta vẫn nhung nhớ nhau mãi nhiều năm về sau, có khi đến tận cuối đời?

Em tìm ai chốn ba quân?

Em tìm ai ở chốn ba quân? Em không biết. Khó nhất là mình đi tìm thứ mình không biết, nên thời gian cứ trôi tuột đi, mục đích cũng trôi tuột đi. Em qua rồi cái thời mới lớn, nhìn bạn bè đua đòi có người thư tay, đưa đón, tặng quà… mà chạnh lòng. Em cũng qua rồi cái thời phơi phới muốn thử mọi điều, kể cả tình yêu. Em thấy mình thảnh thơi, thanh thản, không vội vàng nữa…

.rất mới áo ai treo song cửa…

*viết cho em và người, riêng tư lắm, nên không lạ gì nếu bạn không thể hiểu! Xin lỗi nghen!*
.lòng mình thênh thênh.

Người nằm xuống, nghe tiếng ru…

Anh vẫn nói với em một điều (mà em mười bảy từng cho là đáng sợ quá đỗi), là khi anh vuốt tóc em dịu dàng, là khi anh cầm tay em nồng ấm, anh nói trong giấc ngủ ngắn của anh, em là giấc mơ sâu nặng nhất. Em biết không, một ngày nào đó người ta sẽ chết. Người ta cứ tuyên truyền rằng chết là hết, là nỗi đau, là lìa xa những gì mình có, để em ham sống, để cùng kéo dài khổ đau ở nơi đây. Em đừng sợ, thật ra sống mới đáng sợ, mới cần nhiều can đảm, cái chết chỉ là tỉnh thức…

Pháo hoa tình!

Không đủ sức để cạn kiệt, để khêu chờ nhóm đợi, để tán tỉnh nhau rồi lao vào nhau như cơn lốc. Tôi cai nghiện cảm giác bùng vỡ vì ai đó. Tôi để tim mình khóc hết nước mắt vì ngày mai tôi có thể sẽ tự tay mình châm một ngọn pháo khác. Tôi cảm được đâu là lâu dài đâu là khoảnh khắc. Lúc đó là lúc tôi thương mình hơn hết thảy, vì không phải chiều chuộng cuồng ngông để thỏa mãn giây phút tức thời, tôi biết đợi chờ dài lâu…