Category Archive: tình ơi là tình

Pháo hoa tình!


Không đủ sức để cạn kiệt, để khêu chờ nhóm đợi, để tán tỉnh nhau rồi lao vào nhau như cơn lốc. Tôi cai nghiện cảm giác bùng vỡ vì ai đó. Tôi để tim mình khóc hết nước mắt vì ngày mai tôi có thể sẽ tự tay mình châm một ngọn pháo khác. Tôi cảm được đâu là lâu dài đâu là khoảnh khắc. Lúc đó là lúc tôi thương mình hơn hết thảy, vì không phải chiều chuộng cuồng ngông để thỏa mãn giây phút tức thời, tôi biết đợi chờ dài lâu…

.mặt trời lặn ở phía nào?


Em vẫn thế, vẫn hay thắc mắc những điều vu vơ lắm. Em không biết người ta đối xử thế nào với ký ức khi đã từng cùng nhau và phải rời bỏ nhau? Những con tim đã gắn kết với nhau rồi thì làm sao lìa xa được nữa, nó chỉ có thể làm đau nhau thêm mà thôi. Kỷ niệm cũng vậy, cái thứ duy nhất bất biến giữa thời gian vì biến thành quá khứ ảo diệu rồi, người ta chỉ nhất thời quên nó, nhưng khi tràn về thì bão lũ lắm, khó khăn lắm!

Im lặng và yêu thương…


Im lặng mãi mãi chỉ có nghĩa là im lặng mà thôi, đừng gán ý nghĩa nồng nàn nào cho nó cả, vì ngày sau người ta sẽ dễ dàng chối bỏ lắm! Một lời nói ra còn trôi gió cuốn, huống gì bạn yêu tui mà bạn cứ lặng im hoài?

Với tui, yêu thương là phải hành động.

quay lưng là giang sơn khác!


. Bạc bẽo trần gian chưa bao giờ là tội lỗi của cuộc đời, của cuộc tình, mà chính của con người, người mà lúc nào cũng nghĩ suy rằng, ngoài kia là một giang sơn khác, trong khi tay mình đang có cả giang sơn…

tình dang dở chỉ là tình dang dở…


. Có phải vì một nửa còn lại luôn khiến người ta tò mò khao khát nên mới nhớ mãi? Có phải vì một phần chưa kịp chạm tới kia sẽ hóa thiêng liêng khi trờ thành ký ức?
.Còn những điều tròn vẹn thì ở đâu?