Category Archive: tình ơi là tình

“Thật ra, nó đã ở đó rồi!”

Tôi nhớ khoảnh khắc tôi nhìn thấy nhiều lớp vỏ được cởi bỏ, lớp sừng rớt xuống nhường chỗ cho sự non tơ thơ ngây thuở ban đầu. Ở đó, tôi nhìn thấy rõ khu rừng lúc im ngủ lúc xôn xao, và từng hạt giống niềm vui, bình an, hạnh phúc chợt cựa mình trong tâm thức. À thì ra, chỉ cần duy nhất một người nên chấp nhận, đó là bản thân mình.

Rung động bên ngoài ánh sáng

Mình để ý, mấy lúc mình thấy rung động với luồng sáng bên ngoài là mấy lúc có năng lượng bí mật nào đó như hồi chuông báo dịu dàng, như một bàn tay ấm đặt trên vai nhắc nhở, rằng cái túi đã giũ sạch từng hạt bụi trong đáy túi, đã tới lúc đi tới một sa mạc khác rồi đứa si mê sưu tầm thứ bụi này của nhân gian, ngốc ạ. 

Những kẻ mộng mơ

Và nếu ai từng hiểu cảm giác thoả mãn đam mê cho cái “chỉ chính ta” dành cho nghệ thuật đó, sẽ hiểu tại sao họ rời nhau. Họ đã yêu nhau quá đến nỗi hiểu rằng, khao khát này là sâu thẳm từng nào, nếu không được sống với tiếng chuông gióng trong tim họ

“trái tim dù nhàu…”

Em có chờ đợi điều gì không? Chắc là có, là điều gì mơ hồ lắm, nhưng cô đơn thật lắm! Mà chắc gì mình đến cùng nhau tình đã vui? Nếu em là anh, em cũng không biết có cách nào để đọc được nghĩ suy của người mình yêu, luôn điên cuồng với những lớp sóng trong lòng?

Có một tình yêu thả trước hiên nhà…

Đã có những tháng ngày em nhìn vào mắt anh mà nghĩ, ôi làm sao em có thể sống thiếu anh? Làm sao mỗi ngày đi về trên con đường quen chỉ một mình em? Làm sao em có thể ngắm cà phê rơi từng giọt chơi vơi giữa thời gian chỉ một mình em? Làm sao em bắt mình cảm thấy đủ đầy giữa thành phố của tụi mình nếu lỡ sau này một trong hai đứa trở ngược?
Vậy mà chúng ta cũng làm được.
Chúng ta thả một tình yêu trước hiên nhà. Tình yêu của chúng ta!

Em như cô gái đến từ hôm qua…

Người ta từng nói về một khả năng kỳ diệu của con người, là khước từ sự đau khổ một cách tự động, và người ta quên đi một cách dễ dàng theo ngày tháng, đến một ngày chính ký ức cũng không rõ là nó đúng hay sai nữa. Ơ hay, vậy là em khước từ hay tiếp nhận, khi luôn thấy mình đứng ở ngã ba Chấp Chới thương yêu?