Category Archive: tình ơi là tình

Ơn mình đã sinh ra mình

Vũ trụ triệu tỉ năm dài rộng quá, bao la quá, mình chỉ là một hạt bụi trăm năm nhỏ bé xuất hiện rồi biến mất, để làm gì? Mình đã từng nghĩ ai cũng phải có sứ mệnh gì lớn lao lắm, nhưng càng ngày lại thấy vốn chả có sứ mệnh nào quan trọng hơn cả.

“Cho tôi ngồi cùng một lát…”

Công cuộc làm người thật kỳ diệu ở chỗ, đó là một phước lành, cũng là nỗi khổ đau, đều to lớn như nhau. Mỗi phút giây là cơ hội cho một bông hoa vừa nở, cũng là lúc một thiên thần trần thế vừa vỗ cánh về trời.

ĐỂ THƯƠNG

Bởi tất cả chúng ta đều đơn độc, có một người cùng học trong hành trình này như có một tấm gương soi, phải cảm ơn họ.

Ad Astra, “đi đâu loanh quanh…”

một kẻ dám học về nỗi đau biết rằng, câu trả lời chưa bao giờ nằm ở những ồn ào bên ngoài, hay phó mặc vào đôi tay của vị thần thời gian mong rằng nó tan biến đi. Bởi vị thần đó như một nhà băng cắt cổ, giữ giùm một nỗi đau tất nhiên lấy lãi, năm tháng chất chồng đau khó mà trả hết…

Chọn người tri kỷ

Ở trong đạo Phật chúng ta thấy rất rõ cái thương đích thực được làm bằng cái hiểu, không có hiểu thì không có thương. Không hiểu con thì cha càng thương, con càng khổ. Vợ không hiểu chồng thì càng thương chồng, chồng càng khổ. Hiểu là nền tảng của tình thương.

Bởi đời ngắn, nên vui!

Vậy cái gì là quan trọng để 2 người ở được với nhau?