Category Archive: tình ơi là tình

“Sài Gòn có một ngã tư”

Thì ra lễ nghĩa nhiều là do người ta sanh sự, chứ người ta cần nhau hơn là cần mấy thứ râu ria. Sự chắp vá đó phần nào cũng giống như là Sài Gòn. Sài Gòn hào sảng, hiệp nghĩa, chất phác và chánh trực, Sài Gòn dưỡng nuôi người tứ xứ bằng cả tấm lòng, chắp vá nhiều mảnh đời để dệt nên hạnh phúc, những hạnh phúc khó đi theo định nghĩa thông thường.

Bắt sâu trong trái ổi…

Có mấy chuyện trái lòng trái dạ, có mấy thứ cảm giác trong người ngo ngoe như con sâu nhỏ trong trái ổi, có mấy khúc tắc máu tê tê như đeo thun vô đầu ngón tay lâu. Vậy mà…

Buồn cho vui hết cơn này…

Cái buồn không phải miên man, mà đằm sâu đè nặng, như khúc phim chậm quay cảnh một viên đá bị ném xuống nước sâu, toé vỡ, rồi chìm lăn dưới đáy.
Nằm im.

Giữ mặt trời tử tế

À, thực ra ai cũng nên và cũng cần sự tử tế, vì ai cũng đang trong quá trình khó khăn học bài học của cuộc đời mình.

“Thật ra, nó đã ở đó rồi!”

Tôi nhớ khoảnh khắc tôi nhìn thấy nhiều lớp vỏ được cởi bỏ, lớp sừng rớt xuống nhường chỗ cho sự non tơ thơ ngây thuở ban đầu. Ở đó, tôi nhìn thấy rõ khu rừng lúc im ngủ lúc xôn xao, và từng hạt giống niềm vui, bình an, hạnh phúc chợt cựa mình trong tâm thức. À thì ra, chỉ cần duy nhất một người nên chấp nhận, đó là bản thân mình.

Rung động bên ngoài ánh sáng

Mình để ý, mấy lúc mình thấy rung động với luồng sáng bên ngoài là mấy lúc có năng lượng bí mật nào đó như hồi chuông báo dịu dàng, như một bàn tay ấm đặt trên vai nhắc nhở, rằng cái túi đã giũ sạch từng hạt bụi trong đáy túi, đã tới lúc đi tới một sa mạc khác rồi đứa si mê sưu tầm thứ bụi này của nhân gian, ngốc ạ.