Category Archive: thơ của người ta

Hạnh phúc đắng.

. Đêm vẫn không yên tĩnh như từ bao giờ Không anh Mưa vẫn rơi hiu hắt Thành phố Ngôi nhà vẫn buồn như thuở vắng chân qua.

bất chợt…

Gặp một người xa lạ

Chợt nhớ một người quen

gặp lại một người quen

bỗng thấy mình xa lạ…

Nước mắt…

Đêm không anh mong manh sợi khói

Em gặm mòn thời gian trong chiếc đồng hồ cũ

nước mắt khô dần trên bờ vai nhỏ

cầu Ô Thước cong queo

Anh vẫn.biệt.phương.nao…

uẩn khúc

Anh không tưởng được nỗi buồn của em
mỗi lần làm thơ chỉ thấy mình bất hạnh
Giá mà em là đàn ông như anh
để có thể nhúng nỗi buồn mình vào từng giọt rượu
ha hả khóc trước đám đông
mà vẫn không ai biết.

Một ngày không như mọi ngày…

Thành phố buổi chiều cơn mưa đuổi nắng

ướt đẫm bờ vai mềm em nhớ anh

những chiếc lá gọi nhau trên đường

bờ hè nhà ai từng đôi quấn quýt

vòng bánh xe quay miên man…

Về một chuyến đi xa…

Chỉ mới cầm chiếc vé trong tay là em đã nhớ anh
Đã tưởng tượng lúc ngồi trong lòng ghế
Phía dưới là mây
là mái nhà
đường phố
là một người em rất thương yêu