Category Archive: thơ của người ta

.tỉnh thức

ừ thì tôi luôn còn một mình

sau những niềm vui

người hời hợt ra về duỗi thân ngủ ngon

giấc tôi cuộn hình đứa trẻ

tiếc nuối hơi ấm đã hững hờ tan đi

bóng tối trái tim

Giá mà bên cạnh em có một người

biết đưa tay an ủi

dẫu rằng chỉ thoáng chốc khi em nhói đau

dẩu rằng chỉ một ánh nhìn hỏi han không lời

dẫu rằng không phải là tất cả

Thiện tâm

Con là một tín đồ vô tư

khi vui thì quên

khi buồn lại nhớ

chỉ thành tâm nguyện cầu khi tâm hồn đau khổ

chỉ quỳ trước Phật đường khi cái chết quẩn quanh

Ngọn lửa…

Bạn là đàn ông ta là đàn bà

điều hạn chế của một tình bạn

là cái nhìn khe khắt của nhân gian

khiến cho những lúc buồn ta chẳng thể lao đi tìm bạn

để được khóc một trận

được nói một trận

rồi nguôi ngoai.

viết cho người đàn ông không phải của em…

Sao không là hai mươi năm trước

Sao không là một trăm năm sau?

Tất cả mới bắt đầu

hoặc đã ngủ yên trong kết thúc

Dở dang làm gì để em phải khóc

phải lặng câm?

môi anh ngọt ngào xin đừng ru ai.

Có một bạn comment trên nhà của mình, bảo rằng bạn muốn tìm bài thơ của chị Phạm Thị Ngọc Liên, bài thơ được Phú Quang phổ nhạc,  “Lang thang” – Ngọc Anh… Continue reading