Category Archive: thơ của người ta

phút lặng thầm trái tim

Khi em áp mặt vào ngực anh về phía trái tim
Tiếng đập cánh nhẹ nhàng của loài chim bay lên từ đó
Tiếng biển chiều mênh mông sóng vỗ
Tiếng vó ngựa khua đều
Thoáng chốc nhói lòng em

một chiều ngược gió.

Em ngược đường, ngược nắng để yêu anh
Ngược phố tan tầm, ngược chiều gió thổi
Ngược lòng mình tìm về nông nổi
Lãng du đi vô định cánh chim trời

lời đá cuội…

.

Em không biết
Thật mà
Em không biết
Đã yêu anh tự buổi mai nào
Chỉ thấy gió cồn cào mải miết
Những lá vàng xô dòng chảy xôn xao

Soi gương…

Mỗi sớm thức dậy
Soi gương
Thấy đằng sau mình còn trái tim mười bảy
Thấy phía trước mình một câu hát đã bay đi

nói cho hết một lần…

Chúng ta chưa bao giờ lừa dối nhau mà chỉ lừa dối chính bản thân mình
nghĩ đó là niềm vui thì đó là niềm vui mà không hề toan tính
nghĩ đó là cô đơn thì chọn một người sẻ chia và gán cho nó hai từ định mệnh
để rồi vất vả với nỗi đau.

biển bạc đầu nông nổi tuổi hai mươi

Anh trót để ngôi sao bay khỏi cát
Biếc xanh em, mãi chớp sáng vòm trời
Điều CÓ THỂ đã hóa thành KHÔNG THỂ
Biển bạc đầu nông nổi tuổi hai mươi.