Category Archive: thơ của người ta

Đối diện

Năm đi qua,

Tháng đi qua,

Thế là muộn em không còn chờ nữa…

Vết xước hôm nào vẫn ứa máu khôn nguôi

Anh đừng nói sẽ yêu em trọn đời
Vì như thế thì giống người ấy mất!
Người ấy từng nói với em những lời tưởng chừng rất thật
Nhưng cuối cùng lại biền biệt ra đi…

…muốn đan tay em vào tay anh quá!

Mỗi con người có riêng một nỗi đau
Một nỗi riêng tư sao chẳng thể ai chia sẻ
Dẫu có yêu người đến cồn cào như thế
Chẳng nói lên lời bởi có đến được đâu

Em sẽ yêu anh như tháng giêng…

Tháng giêng trong tay em – tháng giêng rét ngọt. Anh như gần rồi lại như xa. Anh bên em như chiếc ghế trước hiên nhà, yên lặng đón em từng sáng trong veo từng chiều mưa đổ. Anh thả quanh em bao nhiêu là gió, em đến nơi nào gió cũng đi theo – gió nồng nàn – gió nóng như thiêu, gió mơn nhẹ – gió mềm như lụa…

Dạ khúc trắng

Anh uống làm gì giọt rượu ấy

tiếc làm gì hơi ấm chưa từng là của mình

một tình yêu tưởng tượng

Khi tháng năm lên tiếng

Năm nay hoa mai lại nở trong nhà
Đứa con gái theo chồng sẽ suốt ngày bận rộn
Đứa con gái đi học nơi xa sẽ vất vả một mình
Đêm của mẹ sẽ dài
Giấc ngủ chẳng bình yên