Category Archive: tặng đời vui

Những cánh chuồn còn vỗ trong tim…

Nếu ai hỏi một người đàn bà có thể làm được gì, hy sinh được gì cho tình yêu, thì “Nửa đời hương phấn” cho thấy cả…

Chữ Quốc Ngữ, Thiên Chúa giáo và cầu Long Biên, hay sự ảnh hưởng của Pháp ở Việt Nam!

Người Pháp còn có nhiều ảnh hưởng đến Việt Nam mà bây giờ chúng ta khó nhận ra. Nhà bạn có một tủ thuốc với rất nhiều thuốc linh tinh không? Bạn có biết người Pháp cũng như Việt thích nói lấp lửng, ngụ ý, văn hoa trong lối nói thường ngày không? Bạn có biết bao nhiêu từ vựng chúng ta vay từ tiếng Pháp không? Bạn có biết bây giờ dù là dân Châu Âu hay Châu Mỹ Châu Đại Dương gì tới Việt Nam ta cũng gọi là Tây không? Bạn có biết khi giao dịch với người “Tây”, người Việt có khả năng thua nhiều hơn do tư tưởng nhún nhường và lùi một bước, phục tùng xưa để lại không?

[Chap 1] Cần nghĩ gì trước khi đi du học?

…đừng bao giờ hỏi tui cái câu bâng quơ “chị ơi em muốn đi du học năm sau đó chị em phải làm sao chị?” nữa nha. Hãy xác định những điều tui nói ở trên (đích đến, trường học, ngành học, sức học, bằng tiếng Anh, khả năng tài chính, du học để làm gì, muốn ở lại hay không) để có thể có quyết định đúng nhất. Còn nếu nhà bạn có điều kiện thì cứ a lê hấp :))

Người ta sống trên đời để làm gì nhỉ?

Dạo này có rất nhiều người hỏi tôi, mục đích cuộc sống của tôi là gì? Và họ không biết họ được sinh ra ở trên đời này để làm gì nữa. Có lẽ những giá trị của xã hội đang bị biến đổi đến cuồng loạn, và những người bạn của tôi biết rằng họ cần tiền, nhưng họ không muốn suốt đời chạy theo tiền, họ cần công việc, nhưng không có công việc nào làm họ thỏa mãn cả, và họ cần tình yêu, nhưng không có ai đáng để họ yêu! Họ bỗng loay hoay, hoang mang giữa những giá trị mình đang tạo dựng, cũng như những gì họ đang có trong tay, đều trở nên không có gì.

Quán nhỏ và những bài học lớn!

…Bạn hỏi “Mày tốt nghiệp Master nước quài rồi mày đi bán bánh mì thiệt hả?”
*bài viết kỷ niệm quán nhỏ ra đời được 1 tháng!*

Tản mạn chuyện nguồn, tên tác giả, hay chuyện ăn cắp ý tưởng!

Tôi biết, ở nơi khác, có người ký tên họ dưới những dòng chữ viết của tôi, có người ngồi miệt mài sửa lại câu cú của tôi để thành “cảm xúc” của họ trong blog cá nhân nữa… Nhưng tôi cũng biết, có hề gì đâu một cái tên! Nó sẽ trôi tuột đi giữa dòng thời gian bền bỉ. Có nghĩa gì đâu một cái đường dẫn nguồn, khi bài viết đó hoàn toàn vô dụng với người đọc. Chỉ cần bạn đọc những dòng đó, bạn đứng lên và bắt tay vào làm một chuyện gì khác mà tim mình đã từng thôi thúc, hay bạn đọc xong và thấy rung cảm lan ra tê rần từng tế bào, hay bỗng dưng nó nhắc nhớ và bạn biết mình sẽ làm gì tiếp theo nữa..