Category Archive: tặng đời vui

Tình yêu đâu phải của để dành!

Nhiều kẻ để dành tình yêu, không đối diện nó khi đang cảm nhận nó, đến một lúc nhận ra thứ để dành đã lên men thành rượu quý, thỉnh thoảng bạn cũ tới thì đem ra khoe, hoặc giấu diếm thưởng thức một mình, lúc nào thưởng thức loại men này cũng say và tiếc nuối. Tất cả chỉ có thế mặc dù nếu yêu đúng người, họ sẽ cùng làm ra rượu quý suốt năm tháng về sau…

Ngàn lẻ một Phạm Thị Ngọc Liên

Tui đọc Phạm Thị Ngọc Liên từ lúc còn là cô bé lớp chín tóc loe hoe áo dài buộc ngang hông. Ai đọc blog Phiên Nghiên hẳn cũng quen với tag thơ – văn Phạm Thị Ngọc Liên từ 360 đến Wordpress. Ngày đó đọc là vì thích, vì thương vì đồng cảm, chưa bao giờ có ý nghĩ sẽ gặp chị. Vậy mà chữ “duyên” nó đẩy đưa hội ngộ, tui và chị có nhiều dịp ngồi tám với nhau như những người bạn [dù tính ra tui phải gọi chị bằng cô, nhưng lúc nào cũng thấy chị trẻ từ thơ tới đời, gọi cô không quen hehe], thành ra có cái bài phỏng vấn độc quyền độc địa này…

trẻ là trẻ ở trong tim.

“Tiếng hát mãi xanh” là một cái tên hay, là khát vọng chưa bao giờ tàn, là đam mê chưa bao giờ dứt, là tiếng hát chưa bao giờ ngưng trong trái tim người suốt những ngày tóc xanh đến ngày tóc hơi chớm sương chớm gió. Họ là những người muốn “cất giọng hát lên” sẻ chia cùng nhau chứ không muốn “cất giọng hát đi” vì tuổi tác cộng dồn lên vai áo.

đi gọi bình minh…

Thành phố. Tôi là người trốn chạy mặt trời. Cái nắng cháy da cùng bao bận rộn ngược xuôi khiến tôi có khi bẳn gắt với chính mình. Những xe, những người, những… Continue reading

tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh

Buông quyển “Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh” xuống, tôi hạnh phúc nhận ra vẫn chưa bao giờ bỏ mất tuổi thơ của mình.
Tôi ganh tỵ với trí nhớ, sự quan sát trẻ con và kho kỷ niệm thuở nhỏ của Nguyễn Nhật Ánh.

Cải ơi…

Ừ thì … biển người mênh mông vậy!… Mỗi lần thấy cảnh ông Tư Đèo [bác Mạc Can đóng] cầm cái micro của xe kẹo kéo hay của đoàn hát e hèm rồi… Continue reading