Category Archive: phiên nghiên

Ơn mình đã sinh ra mình

Vũ trụ triệu tỉ năm dài rộng quá, bao la quá, mình chỉ là một hạt bụi trăm năm nhỏ bé xuất hiện rồi biến mất, để làm gì? Mình đã từng nghĩ ai cũng phải có sứ mệnh gì lớn lao lắm, nhưng càng ngày lại thấy vốn chả có sứ mệnh nào quan trọng hơn cả.

Ta nhớ gì ở một người thầy?

Điều một, là cách mình nhớ đến thầy cô, như nhớ-một-con-người.

Tiễn nhà thơ Du Tử Lê – Một cuộc an vui

Khi vừa cắm cúi ghi xong vài dòng lưu bút vào sổ tang, anh phóng viên báo Người Việt hỏi có thể phỏng vấn tôi được không, có lẽ vì tôi là một trong những người lạ, trẻ hiếm hoi có mặt. Tôi đã bối rối từ chối, vì lúc đó tôi không có gì ngoài ánh mắt loang ướt và không lẽ nói cùng anh suy nghĩ trong đầu, rằng buổi đưa tiễn nhà thơ Du Tử Lê “thật vui và tròn đầy quá!”

ĐỂ THƯƠNG

Bởi tất cả chúng ta đều đơn độc, có một người cùng học trong hành trình này như có một tấm gương soi, phải cảm ơn họ.

Làm thế nào để giết sự đồng cảm?

Thử nhắm mắt tưởng tượng bạn là một con rùa…

Chờ được biết ơn

Người ta thường chỉ cách làm sao để biết ơn từng thứ nhỏ để sống hạnh phúc, nhưng quên nói về sự chờ-một-lòng-biết-ơn. Biết ơn là một phước lành, nhưng chờ đợi sự biết ơn là nỗi đau khổ.