Category Archive: Phiên nghe

Lê Cát Trọng Lý – “Mong gì bất diệt nơi đây…”

Từng lớp từng lớp nhạc, từng nốt cười vui nhảy nhót khỏi bàn tay kỳ diệu của ban nhạc, từng lời thì thầm của cô, từng tầng âm nhạc dày lên là từng nỗi đau được bóc ra, từng câu chuyện được chia sẻ, và người ta thấy lòng mình phơi bày, tha thứ cho nhau. Có phải chăng đây là điều mà âm nhạc luôn đem tới?

.người đàn bà đi nhặt mặt trời

.Ừ thì nàng có thể đã hóa điên, nỗi đau chạy dài và bám dẳng dai như cái bóng. Nàng cứ đứng yên giữa khắc trưa, nỗi đau bện chặt vào từng ngọn tóc ngón tay không thể chia lìa. Trong thương yêu bao giờ cũng có đớn đau, nàng chấp nhận những ngày nắng cháy da để biết mình còn nóng, còn cảm giác, còn sống sót giữa… đống bỏ hoang.

Cải ơi…

Ừ thì … biển người mênh mông vậy!… Mỗi lần thấy cảnh ông Tư Đèo [bác Mạc Can đóng] cầm cái micro của xe kẹo kéo hay của đoàn hát e hèm rồi… Continue reading

môi anh ngọt ngào xin đừng ru ai.

Có một bạn comment trên nhà của mình, bảo rằng bạn muốn tìm bài thơ của chị Phạm Thị Ngọc Liên, bài thơ được Phú Quang phổ nhạc,  “Lang thang” – Ngọc Anh… Continue reading

Protected: Một cõi bao la ta về ngậm ngùi…

There is no excerpt because this is a protected post.

còn chút gì để nhớ.

“May mà có em, đời còn dễ thương!” Nghe lại bài này khi đến Luciola. Mộc mạc giản dị và đầy cảm hứng từ những ca sỹ khiếm thị và mắt sáng. Ngẫu… Continue reading