Category Archive: Phiên đi

.ru lòng bạc nhược

Không còn cầu cho đừng chia ly vì duyên tự chính trong người, chỉ người dứt thì làm sao ta nối. Không còn cầu cho niềm vui ở lại vì nỗi buồn chưa bao giờ là vô nghĩa trong cuộc đời mình. Không còn cầu cho vật chất hư danh vì biết nó có thể giết mình êm đềm nhất.

.thương chợ

cái tánh tới đâu cũng phải đi chợ, dù ở đâu, kiểu gì, nói tiếng Bắc Trung hay Nam, tui đều nghẹn ngào nhận ra một mùi chợ quen thuộc, oi nồng tanh mặn, thấm quyện vào từng dòng ký ức để rồi đi đâu cũng mang theo…

đi gọi bình minh…

Thành phố. Tôi là người trốn chạy mặt trời. Cái nắng cháy da cùng bao bận rộn ngược xuôi khiến tôi có khi bẳn gắt với chính mình. Những xe, những người, những… Continue reading

.những ánh mắt nửa đêm

. Những ánh mắt mở chậm và nheo lại vì ánh đèn đường chói vàng. Có người ánh mắt long lanh nước, có cụ cười thả ga miệng móm răng rụng không còn cái nào. Buột miệng Chúc mừng Giáng sinh, tôi đã mừng Giáng sinh cùng với người…

cho nhau nửa đời ngơ ngác…

Cuộc đời người ta nợ nhau một chữ tình, như trò chơi đuổi bắt trẻ con, vòng quanh đời nhau trăm năm tóc rối…
.nhân dịp coi kịch “Nửa đời ngơ ngác” ở sân khấu Hoàng Thái Thanh.

.Vũng Tàu có em :)

Bạn em tròn xoe mắt rồi lắc đầu, biển nữa hả? Ừ thì vậy! Nếu cho em chọn em vẫn thích chạy ra biển. Ở đó có nắng gió, có khát khao, có… Continue reading