Category Archive: Phiên đi

Hành trình đi bụi (P4) – Tận hưởng mọi hoàn cảnh

Người ta nói muốn hiểu tánh ý một người, chỉ cần đi chơi xa chung một chuyến, muốn yêu thương chỗ mình ở, thì cứ bỏ ra đi một lần. Chúng tui qua những ngày lăn lóc biết được ai hay nóng tính, ai hờn dỗi, ai lạc quan, ai… lạc quan thái quá, ai bi quan, ai tỉ mỉ,..Và càng đi nhiều mới biết rằng, ở mỗi cuộc hành trình của mình, đi đâu chưa bao giờ quan trọng bằng đi với ai.

Hành trình đi bụi (P3) – Gặp Việt Nam ở Auckland.

..Mà cái mùi Châu Á quả thật rất đặc biệt, tui đi ở phía đường bên kia đã đánh hơi được góc đó có nhà hàng Á, giống cái mùi mỗi lần vào chợ / siêu thị Châu Á, phảng phất cá mắm, gia vị oi nồng và cả đồ khô nữa… Không thể lẫn được!

Hành trình đi bụi (P2) – Cô đơn ở Hamilton

Lúc sắp đuối vì mệt và đói, chúng tui đã buộc tin GPS lần cuối. Đúng là máy móc, không chút tình người, nó dẫn chúng tui vào một ngõ cụt nhỏ xíu tối thùi lùi quá sức chênh vênh. Quyết định dừng xe gọi cứu viện, khi nhìn thấy Heo lơn tơn giữa đường, tui cam đoan là nghĩ ngay đến tô mì nóng mình sắp được ăn khi vô khách sạn. Đời, ăn đúng là nhu cầu căn bản. Thấm thía quá!!!

Hành trình đi bụi (P1) – Cờ Việt Nam thong thả bay…

Mọi thứ bắt đầu tạo được sự hứng thú và háo hức của cả bọn, 2 chiếc xe 4 chỗ được dùng làm phương tiện để di chuyển gần 2000 cây số, và có thể là chỗ ngủ di động khi lỡ đường ở một vùng heo hút nào đấy. Thật ra tui chỉ book trước 1 apartment ở Auckland trong 2 đêm, định ngủ 1 đêm trên xe tại biển New Plymouth. Tụi này đã chỉ nghĩ thế, ngủ lang đâu đó chắc là kinh khủng nhất rồi, ko ngờ mọi thứ xảy ra trong 4 ngày đi bụi còn dã man hơn những gì được dự tính….

.chữ “Phụ”

Có ai đó từng nói với tôi rằng, phụ nữ thông minh quá cũng là cái tội!…Tội chăng là họ nhanh chóng nhận ra trong hạnh phúc đầy sự hy sinh của mình, chưa bao giờ họ được nhận một ân tình đủ sâu, chưa bao giờ nhận được một tấm lòng trọn vẹn của phía bên kia vốn dĩ dễ dàng nồng nàn với mùa hoa mới, nên cất lấy khát khao mà đi đền đáp bản thân những ngày sau đó…

Bạn có nhớ Đà Lạt không?

Em không biết bạn có nhớ Đà Lạt như cách em nhớ không? Nơi em ở bây giờ cũng lạnh và đẹp, nhưng khác lắm. Em nhận ra cuộc đời phải có người cùng đi cùng đứng cùng vui cùng buồn thì mới trọn mới vẹn. Có ai sống một mình đâu. Nhưng em cũng ngao ngán bước thêm một bước vào cuộc sống của ai đó, rắc rối, ích kỷ và đau lòng.