Category Archive: Phiên đi

Không dễ nhìn thấy

Mình đứng trước cửa và nghe một mùi quen giữa tiếng người xì xầm. Một thảm da cọp khổng lồ đang được trưng bày trong căn phòng lớn của bảo tàng. Mình bước lại gần, kinh ngạc, từng màu sắc và chi tiết hiện dần lên, nó được làm từ hơn 500.000 điếu thuốc lá.

Làm sao vẽ được tâm trí của ta?

Sự xuyến xao đó như việc mình được chứng kiến toàn cảnh một chiếc chồi non mọc thành cành và nở ra những búp hoa, chỉ trong khoảnh khắc.

Cũ mới nới nhau

Và mình, vẫn đang được ngu dốt, được khám phá, được học cách mở rộng, đi tới, cân bằng, khát khao và tôn trọng mọi điều với tất cả hân hoan…

Được sống

Trong mỗi nỗi khổ đau là một niềm vui. Trong sự chia ly là gần gụi kết nối. Cũng vậy, tôi không ném mình vào viết để tìm quên. Tôi đều đặn mỗi ngày như việc đánh răng, ăn cơm…

Có gì đâu mà bỏ?

Ngày mình đến, thành phố ở kia đạt mức nóng nhất, ở này thì mù sương và mưa đá đổ những cục bự như nắm tay. Rồi mặt trời chạy dần lên, hoàng hôn tám giờ tối làm ngày của mình dài ra như một dải vải múa. Cây cối chìa bàn tay chào. Hoa bồ công anh dưới chân mình coi im vậy nhưng sẵn sàng bay theo cơn gió trời, bất chấp tới khu rừng phía sau, hay đường xa lộ phía trước, bất chấp vướng vào gấu quần kẻ hèn, hay tay áo kẻ sang…

Ở mấy bước ngoặt…

Bởi mình hiểu, ở mấy bước ngoặt, nhiều vết sẹo lấp lánh sẽ in hằn, và chắc chắn sẽ phải gửi lại một điều gì đó, lộng lẫy và đau thương…