Category Archive: Phiên đi

Dịch vụ với tâm không phân biệt

Mình vừa được đi ‘treat’ ở chỗ này về với team mình. La Maison de Campagne là một villa riêng biệt ở Củ Chi, xin không nói thêm về sự đẹp, hay kiến trúc Đông Dương chủ nhà tinh tế học hỏi, mà sẽ đề cập đến điều khác mình rất thích: Không khí dịch vụ. 

Coi cải lương ở Sài Gòn

Trong bãi xe là cảnh người ta nhường nhau những khoảng trống để con cháu đỡ ông bà lên xe máy, bộ áo bà ba trắng và mùi dầu gió còn phảng phất, một cụ nói lần sau không biết con cái có quỡn mà chở tao đi coi được hong, chớ bữa nay mấy tuồng ngắn quá tao coi chưa đã. 

Bạn xuyến xao vì điều gì?

Ở chốn này, người ta không hỏi thăm nhau “Bà có bao nhiêu căn nhà!?”, hay là “Làm lương bao nhiêu tiền?”, hay là “Bà chọn áo dài truyền thống hay áo dài cách tân?”… Người ta chỉ hỏi nhau là “Ủa, đi đái được chưa?”

Giấu gió vào trong tiếng chuông…

Người ta bảo chuông gió là lời hứa của một người dành cho một người khác. Bất cứ khi nào người kia đi lạc, tiếng chuông gió trên tay người còn lại sẽ giúp họ tìm thấy nhau…

Tình bạn tri kỷ Pháp – Việt trong ẩm thực Việt Nam

tôi cảm thấy hạnh phúc cho mối lương duyên Pháp Việt này, vì thật ra người Việt cũng đã phát triển và đưa món Pháp lên một tầm mới với bề dày lịch sử ẩm thực của mình, tạo ra một sự giao thoa duyên dáng giữa nền ẩm thực Âu Á và lại rất bình dân (như con lai xa thì thường rất xinh đẹp và thông minh:)

Tại sao phải tha hương, khi lòng rất yêu vùng thương nhớ đó?

Hy sinh bao nhiêu thứ, để rồi tha hương, họ được gì? Tui hay chắt lưỡi tiếc cho nhiều người đang cơ đồ rực rỡ, đùng cái là mất tăm xứ người, bỏ tất cả. Nhưng khi ở đây rồi, tui mới hiểu. À thì ra người ta hy sinh luôn có những lý do với bản thân họ là chính đáng…