Category Archive: Phiên đi

Tiễn nhà thơ Du Tử Lê – Một cuộc an vui

Khi vừa cắm cúi ghi xong vài dòng lưu bút vào sổ tang, anh phóng viên báo Người Việt hỏi có thể phỏng vấn tôi được không, có lẽ vì tôi là một trong những người lạ, trẻ hiếm hoi có mặt. Tôi đã bối rối từ chối, vì lúc đó tôi không có gì ngoài ánh mắt loang ướt và không lẽ nói cùng anh suy nghĩ trong đầu, rằng buổi đưa tiễn nhà thơ Du Tử Lê “thật vui và tròn đầy quá!”

cây đào sân sau

Những ngày tháng mười, thường thì hoa đào sẽ rụng đầy sân sau thế này, thi thoảng vướng vào trong quần áo mình phơi. Trời mù mây nhưng vẫn ấm. Bạn thường cắt… Continue reading

.hân hoan về sự vô cùng

“Chỉ mong sao có một điều gì đó khiến chúng ta kinh ngạc và đánh thức trong chúng ta nhận thức hân hoan về sự vô cùng.” (*)

Once upon a time in Hollywood

Loài người vẫn không thôi mơ mộng bình yên, dưới ánh nắng của sự thiện chưa bao giờ tắt, dẫu phủ lên ngàn lớp áo bạo lực đẫm máu, triệu tỉ niềm tin vào sự vô lý và…

Không dễ nhìn thấy

Mình đứng trước cửa và nghe một mùi quen giữa tiếng người xì xầm. Một thảm da cọp khổng lồ đang được trưng bày trong căn phòng lớn của bảo tàng. Mình bước lại gần, kinh ngạc, từng màu sắc và chi tiết hiện dần lên, nó được làm từ hơn 500.000 điếu thuốc lá.

Làm sao vẽ được tâm trí của ta?

Sự xuyến xao đó như việc mình được chứng kiến toàn cảnh một chiếc chồi non mọc thành cành và nở ra những búp hoa, chỉ trong khoảnh khắc.