Category Archive: Phạm Thị Ngọc Liên

Dấu chân xuân

Ôi trái tim bé nhỏ của em
em đặt trong tay anh thêm một lần này
và mãi mãi…

[ Phạm Thị Ngọc Liên ]

Ngàn lẻ một Phạm Thị Ngọc Liên

Tui đọc Phạm Thị Ngọc Liên từ lúc còn là cô bé lớp chín tóc loe hoe áo dài buộc ngang hông. Ai đọc blog Phiên Nghiên hẳn cũng quen với tag thơ – văn Phạm Thị Ngọc Liên từ 360 đến Wordpress. Ngày đó đọc là vì thích, vì thương vì đồng cảm, chưa bao giờ có ý nghĩ sẽ gặp chị. Vậy mà chữ “duyên” nó đẩy đưa hội ngộ, tui và chị có nhiều dịp ngồi tám với nhau như những người bạn [dù tính ra tui phải gọi chị bằng cô, nhưng lúc nào cũng thấy chị trẻ từ thơ tới đời, gọi cô không quen hehe], thành ra có cái bài phỏng vấn độc quyền độc địa này…

Vì sao chuồn chuồn biết đoán thời tiết?

Các bé biết câu hát: “Chuồn chuồn bay thấp thì mưa, bay cao thì nắng, bay vừa thì râm” rồi phải không? Từ ngày xưa cho đến bây giờ, con người vẫn đoán thời tiết qua cách bay của chuồn chuồn đấy. Vì sao nó tài thế nhỉ?

phút lặng thầm trái tim

Khi em áp mặt vào ngực anh về phía trái tim
Tiếng đập cánh nhẹ nhàng của loài chim bay lên từ đó
Tiếng biển chiều mênh mông sóng vỗ
Tiếng vó ngựa khua đều
Thoáng chốc nhói lòng em

đêm của những giọt sương

Đôi khi em vẫn thấy nỗi cô đơn bò dài trong trái tim
ngay cả lúc áp mặt vào ngực anh nghe những lời dịu ngọt
đôi khi em bỗng tiếc những chuỗi ngày cách xa
nhớ nhau mà không thể gặp
khắc khoải sao là hạnh phúc
đau đớn sao là hạnh phúc

Cảm ơn chị, Phạm Thị Ngọc Liên!

.Ở đời khó nhất là sự gặp gỡ! Cảm ơn chị về từng câu chuyện một đã lấp hố sâu trong tim em mấy ngày qua. Hồn nhiên và khỏe chị nghen, chị có biết nụ cười của chị không chỉ làm trái tim những gã xếp hàng dao động, nụ cười của chị còn in trong tâm trí em khi đọc từng bài từng chữ dù ngọt ngào hay day dứt, và tự hỏi mình nếu đằng sau mỗi nhịp vui là một tấm lòng sâu nặng thì không có thơ văn chị giấu đi đâu cho hết những nỗi niềm…