Category Archive: Nhớ chữ

Những kẻ mộng mơ


Và nếu ai từng hiểu cảm giác thoả mãn đam mê cho cái “chỉ chính ta” dành cho nghệ thuật đó, sẽ hiểu tại sao họ rời nhau. Họ đã yêu nhau quá đến nỗi hiểu rằng, khao khát này là sâu thẳm từng nào, nếu không được sống với tiếng chuông gióng trong tim họ

“trái tim dù nhàu…”


Em có chờ đợi điều gì không? Chắc là có, là điều gì mơ hồ lắm, nhưng cô đơn thật lắm! Mà chắc gì mình đến cùng nhau tình đã vui? Nếu em là anh, em cũng không biết có cách nào để đọc được nghĩ suy của người mình yêu, luôn điên cuồng với những lớp sóng trong lòng?

Chữ Quốc Ngữ, Thiên Chúa giáo và cầu Long Biên, hay sự ảnh hưởng của Pháp ở Việt Nam!


Người Pháp còn có nhiều ảnh hưởng đến Việt Nam mà bây giờ chúng ta khó nhận ra. Nhà bạn có một tủ thuốc với rất nhiều thuốc linh tinh không? Bạn có biết người Pháp cũng như Việt thích nói lấp lửng, ngụ ý, văn hoa trong lối nói thường ngày không? Bạn có biết bao nhiêu từ vựng chúng ta vay từ tiếng Pháp không? Bạn có biết bây giờ dù là dân Châu Âu hay Châu Mỹ Châu Đại Dương gì tới Việt Nam ta cũng gọi là Tây không? Bạn có biết khi giao dịch với người “Tây”, người Việt có khả năng thua nhiều hơn do tư tưởng nhún nhường và lùi một bước, phục tùng xưa để lại không?

Có một tình yêu thả trước hiên nhà…


Đã có những tháng ngày em nhìn vào mắt anh mà nghĩ, ôi làm sao em có thể sống thiếu anh? Làm sao mỗi ngày đi về trên con đường quen chỉ một mình em? Làm sao em có thể ngắm cà phê rơi từng giọt chơi vơi giữa thời gian chỉ một mình em? Làm sao em bắt mình cảm thấy đủ đầy giữa thành phố của tụi mình nếu lỡ sau này một trong hai đứa trở ngược?
Vậy mà chúng ta cũng làm được.
Chúng ta thả một tình yêu trước hiên nhà. Tình yêu của chúng ta!

Tản mạn chuyện nguồn, tên tác giả, hay chuyện ăn cắp ý tưởng!


Tôi biết, ở nơi khác, có người ký tên họ dưới những dòng chữ viết của tôi, có người ngồi miệt mài sửa lại câu cú của tôi để thành “cảm xúc” của họ trong blog cá nhân nữa… Nhưng tôi cũng biết, có hề gì đâu một cái tên! Nó sẽ trôi tuột đi giữa dòng thời gian bền bỉ. Có nghĩa gì đâu một cái đường dẫn nguồn, khi bài viết đó hoàn toàn vô dụng với người đọc. Chỉ cần bạn đọc những dòng đó, bạn đứng lên và bắt tay vào làm một chuyện gì khác mà tim mình đã từng thôi thúc, hay bạn đọc xong và thấy rung cảm lan ra tê rần từng tế bào, hay bỗng dưng nó nhắc nhớ và bạn biết mình sẽ làm gì tiếp theo nữa..

Một buổi sáng tháng tám…


Không biết có ai đó sợ sự phẳng lặng như tôi không. Tôi sợ những ngày đi lại một con đường. Tôi sợ phải làm một công việc lặp lại. Tôi sợ phải nghe những cuộc điện thoại mà mình biết trước nội dung. Tôi sợ một ai đó tốt với tôi quá. Tôi sợ những tiếng người cười trong cuộc xã giao. Tôi sợ những ly rượu sóng sánh không làm người ta say mà chỉ đổ buồn. Tôi sợ những buổi sáng tháng tám tự do và ray rứt…