Category Archive: Nhớ chữ

CÓ KHÓ KHĂN THÊM NỮA… cũng vậy thôi!

…khi biết hướng, mình cứ đi tới, gặp cá heo thì chào cá heo, gặp cá mập thì chào cá mập, gió thuận thì chạy nhanh, gió ngược thì chạy chậm, đụng đá chìm tàu thì bơi… Vậy đó!

Được sống

Trong mỗi nỗi khổ đau là một niềm vui. Trong sự chia ly là gần gụi kết nối. Cũng vậy, tôi không ném mình vào viết để tìm quên. Tôi đều đặn mỗi ngày như việc đánh răng, ăn cơm…

“An trú giữa đời” hay chữ “an” trong hành trình tuổi trẻ

Một mùa mưa về luôn bắt đầu bằng những hạt mưa đầu tiên mong manh nhất, chữ trong quyển sách này cũng giống như trận mưa đầu tiên đó…

Tiên Nga – Chắt chiu tình đời

Tiên Nga như một hồi trống dồn dập ngày ra trận, như một dòng nước mắt mừng vui ngày hòa bình, như một dòng chảy mượt mà, âm thầm, tha thiết rồi dữ dội của tình yêu, như hai chữ “quê hương” quen thuộc, thiêng liêng nhưng không thể nào cắt nghĩa. 

Nhập dòng với lòng biết ơn…

Dòng chảy vẫn tiếp tục, nàng biết. Nàng từ lâu đã thôi chống lại dòng chảy, bởi đây là nguyên tắc cơ bản của vũ trụ, rằng vạn vật luôn thay đổi và chắc có lẽ chỉ có khoảnh khắc là vĩnh hằng.

“Thật ra, nó đã ở đó rồi!”

Tôi nhớ khoảnh khắc tôi nhìn thấy nhiều lớp vỏ được cởi bỏ, lớp sừng rớt xuống nhường chỗ cho sự non tơ thơ ngây thuở ban đầu. Ở đó, tôi nhìn thấy rõ khu rừng lúc im ngủ lúc xôn xao, và từng hạt giống niềm vui, bình an, hạnh phúc chợt cựa mình trong tâm thức. À thì ra, chỉ cần duy nhất một người nên chấp nhận, đó là bản thân mình.