Category Archive: nghĩ vu vơ

nói cùng nhau…

[đó là những mùa mưa trước]

[thời gian đã ăn mòn tất cả]

Gió thổi bụi bay…

Buổi trưa nắng chênh chao ngoài sân, ướp vàng mấy chậu vạn thọ rũ gục đầu báo gần hết Tết. Con nhỏ nhẩm tính, kể từ ngày những lời nói được gói ghém kỹ vụt qua môi mình tới nay cũng đã bộn ngày. Cũng bộn ngày nó tập lu bu với nhiều chuyện khác để không nghĩ nữa. Nó lại lôi bản mặt nhơn nhơn ra mà xài, nó an ủi mình chuyện gì tới sẽ tới, nó tự phân tích rành rẽ cho mình nghe là phải như vậy thôi bởi nó hong làm đau mình thêm được nữa, nó tưới tắm mình mỗi ngày bằng niềm hạnh phúc của người khác, nhưng nó không ngăn được mình trước những thói quen.

bóng câu bay qua cửa.

Thiệt là thấm thía cái câu này, thời gian nuốt tui cái rột như đang khát uống một hơi hết trái dừa xiêm. Uống xong khoắng khoắng còn hụt hẫng… Cái gì mà nhanh dữ tợn vậy ta?

Rẽ trái…

Lúc trăm xe vụt ào qua mặt, con nhỏ điên tự dưng đứng im sững giữa dòng người, suy nghĩ câu cũ mèm, có ai thương con nhỏ giữa đường này không ta?

.nụ cười đã cũ

  Có nhiều khắc tui rất buồn. Khoảnh khắc như cánh chuồn đậu trên vai rồi lại bay.  Tui có nhiều cánh chuồn trên vai như vậy lắm, bạn lắc đầu ai biểu… Continue reading

như vầy thì có lãng mạn hong ta?

Mấy người chưa bao giờ gặp tui mà hay đọc tui, buzz tui trên yahu chỉ để hỏi “Chắc là PN lãng mạn lắm ha?”. Tui nhe răng cười ngất như vầy nè,… Continue reading