Category Archive: nghĩ vu vơ

tui thương tui quá!

Tui thương tui viết một ngàn bài về tình yêu nhưng chẳng có nổi một hạnh phúc bình thường mỗi ngày, là cái níu tay hôn người để tạm biệt. Tui thương lời khuyên của tui trượt qua môi mình dành cho bạn đang khổ đau vì ai đó, nhưng không có nổi cho mình một lời khuyên những lần trượt ngã. Tui thương tui muốn khóc váng lên như con trẻ, giữa những ngày cưu mang một tiếng yêu mà không hề hiện diện, lại bặt im trong vòm họng. Tui thương tui thương quá nhiều người, để sống vì họ rồi khi đời trôi nhanh, cả cái bóng phía sau cánh cửa cũng không còn nữa, thì tui mới nhận ra có lẽ chẳng ai thật sự thương mình, bằng tình thương mình đang dành cho họ…

ngày cuối tuần…

Ngày cuối tuần luôn là một cơn đau âm ỉ với những kẻ cô đơn.
Em kết thúc một tuần luôn bằng nỗi đau dở dang nào đó để kéo sang tuần mới bằng sự hụt hẫng dần đầy và niềm hy vọng cạn kiệt. Em đã từng ngắm mình trong gương hàng tỷ lần và hỏi ánh đèn vàng tại sao khoảng trống trong lòng mình ngày một loang rộng, nghĩ suy nào cũng chứa bão lũ để cuốn trôi đi những điều lẽ ra phải nằm yên ngoan trong nếp ngày.

*ghi vội

Có người vui thì có kẻ phải buồn.

Có người quên thì có người phải giữ nhớ.

Có người sống sôi động thì có kẻ lặng lẽ đếm thương yêu

ngày tan trên ngón tay

Đây là cái chỗ con nhỏ áp má mình vào khung kính chiều nay để ngắm mưa. Mùi ẩm và bầu trời vần vũ làm lòng người chùng lại. Bên dưới là mái nhà cũ dài đóng đầy rêu, nằm nghênh ngang giữa phố xá đang mọc lên nhiều thứ cao thấp ốm mập chẳng theo quy hoạch. Con nhỏ có khi tựa cửa, có khi dí mắt vào kính…để lại những vệt mờ ấm áp hơi người. Song cửa gió lùa rộn ràng, mưa bay như trong khúc Diễm xưa ta nói nó thê thảm gì đâu.

.thương chợ

cái tánh tới đâu cũng phải đi chợ, dù ở đâu, kiểu gì, nói tiếng Bắc Trung hay Nam, tui đều nghẹn ngào nhận ra một mùi chợ quen thuộc, oi nồng tanh mặn, thấm quyện vào từng dòng ký ức để rồi đi đâu cũng mang theo…

mưa đã mưa rồi. mưa. rất. mưa

Những con chim sẻ uống lời bình minh, giọt nước mắt đọng trong tim em chưa kịp cất cánh, lại một ngày nữa em nuôi niềm đau lớn lên.

Ra đồng hoang gió, gọi tên anh có vọng tận phía có anh? Lẽ nào không còn nhau nữa?