Category Archive: nghĩ vu vơ

đường tơ mong manh như khói…

Thì bởi, có những điều nàng không biết mình sống tới cuối đời rồi có trả lời nổi hay không? Sao mà kiệt cùng tận tụy với nhau, có gì đâu cản ngăn có gì đâu cấm đoán mà không tới cùng nhau uống một sánh rượu ngủ một tấm chăn bông hôn một nụ hôn người tình? Có gì đâu ràng buộc mà không buông tay đi không chia lìa để chịu đựng từng ngày chai mòn khốc liệt đấu tranh mệt mỏi. Nỗi sợ hãi mất mát hay lòng ích kỷ buộc chặt làm nàng phí hoài một khoảng thời gian dài giữa hai chiều khao khát.

bâng quơ!

Ừ thì đời người ngắn lắm!
Tui hay thắc mắc bâng quơ, người ta trước khi chết thường hay nghĩ cái gì? Có người chết tỉnh rụi không kịp nghĩ, bỏ đời mà đi như giấc chiêm bao. Có người vật vờ giữa hai bờ sinh tử, họ nghĩ gì lúc sang cầu ăn cháo lú?
Ừ bởi tại đời người ngắn lắm, nên mấy lần lung lạc đã thấy hết xuân xanh.

Hạnh phúc là gì bao lần ta lúng túng…?

Dành cho ai từng tự vấn mình về hạnh – phúc!
Đó là ngày nàng thấy mình soi gương lâu hơn ba phút và tự hỏi, có phải người ta đi sai đường trong công cuộc tìm kiếm của đời mình, nên lúc nào cũng nhiều hối tiếc? Nàng tự thấy trong lòng “mặc khải” khi lâu lắc không yêu-ai, vì rốt cuộc nhận ra rằng nếu nuôi một hạnh-phúc-thứ -sinh, thì không bao giờ người ta hạnh phúc thực sự.

Tháng mười một chạm tay người…

Nàng gọi tháng mười một là tháng ngó-quanh-quất. Ngó về dằng dặc mười tháng trước, thấy vài hạt cát yên ổn mỉm cười. Ngó về ngắn ngủi một tháng sau, hết năm, thấy bờ biển đầy cát vẫy tay… Đong làm sao được thời gian, đong làm sao được yêu thương, khi lỡ yêu ráo riết một-cuộc-đời, khi lỡ yêu ráo riết một-hành-trình biển cả…

ngẩn ngơ ngơ ngẩn một lần…

Nàng tin như thế.

Nàng đúng là người đàn bà trẻ con.

“… đếm trần trụi, đếm dối gian”

xin trái tim hồn nhiên đừng lớn…

Có lẽ lớn lên người ta không biết cách yêu nhau thật! Vì nàng toàn thấy người ta đau khổ, hành hạ nhau, dằn vặt nhau bằng ngôn từ lời nói hành động, bằng cả những điều đáng ra chỉ để yêu thôi. Người ta giữ lại góc khuất kia để ước ao, mơ mộng, than thở và đôi khi chỉ trích người khác có được điều đó vì ghen tỵ. Thế đấy, nàng tự nhủ trái tim hồn nhiên đừng lớn, hãy cứ ngây thơ đi, hãy yêu bằng bản năng và sống với người yêu thương bằng gốc rễ của mình.