Category Archive: nghĩ vu vơ

Tại sao dường như chúng ta luôn gặp sai người?

Tôi nghĩ, mỗi một con người phát ra một nguồn năng lượng, cái thứ mà khi người khác bắt được sẽ tạo ra năng lượng cộng gộp điện xẹt rung rinh và hút nhau từ đó. Những nguồn năng lượng cùng tần số sẽ bắt được nhau. Nghe có vẻ khó hiểu nhưng thật ra rất đơn giản…

quay lưng là giang sơn khác!

. Bạc bẽo trần gian chưa bao giờ là tội lỗi của cuộc đời, của cuộc tình, mà chính của con người, người mà lúc nào cũng nghĩ suy rằng, ngoài kia là một giang sơn khác, trong khi tay mình đang có cả giang sơn…

tình dang dở chỉ là tình dang dở…

. Có phải vì một nửa còn lại luôn khiến người ta tò mò khao khát nên mới nhớ mãi? Có phải vì một phần chưa kịp chạm tới kia sẽ hóa thiêng liêng khi trờ thành ký ức?
.Còn những điều tròn vẹn thì ở đâu?

chuyện Mén ở xứ người…

Mén tự dưng muốn khóc…
Đã biểu chưa hết phim thì chưa biết mần sao, chưa biết nhân vật nào thiện – ác, mà Mén toàn tin người ta đóng vai hiền, vai bi, cuối cùng thành ra con nhỏ đóng vai hài! Thiệt hết biết. Cũng tại Mén dở ẹc chớ ai.

Anh ạ, hôm nay thất tịch mùa ngâu…

Anh ạ, hôm nay thất tịch mùa ngâu. Em lại ngốn thêm tuổi đời của mình hốt hoảng mà vẫn giữ niềm tin câu chuyện Ngưu Lang Chức Nữ. Cái niềm tin trong sáng rằng họ gặp nhau lần này có lẽ là vui, là rưng rưng bàng hoàng, nhưng em đủ già cỗi để nghĩ rằng họ không còn hạnh phúc nữa.

buồn vui rơi rớt…

Nhỏ biết mình làm nhiều chuyện tào lao, đi với nhiều người hấp dẫn, sẽ lại là trách cứ. Nhưng nhỏ yêu người đủ để không lạc lòng, và người yêu nhỏ đủ để ôm chặt sau mỗi dặm dài trở về thấy nhau đầu tiên trên bến tàu xa…