Category Archive: nghĩ vu vơ

Bởi đời ngắn, nên vui!

Vậy cái gì là quan trọng để 2 người ở được với nhau?

Rung động bên ngoài ánh sáng

Mình để ý, mấy lúc mình thấy rung động với luồng sáng bên ngoài là mấy lúc có năng lượng bí mật nào đó như hồi chuông báo dịu dàng, như một bàn tay ấm đặt trên vai nhắc nhở, rằng cái túi đã giũ sạch từng hạt bụi trong đáy túi, đã tới lúc đi tới một sa mạc khác rồi đứa si mê sưu tầm thứ bụi này của nhân gian, ngốc ạ. 

Bạn xuyến xao vì điều gì?

Ở chốn này, người ta không hỏi thăm nhau “Bà có bao nhiêu căn nhà!?”, hay là “Làm lương bao nhiêu tiền?”, hay là “Bà chọn áo dài truyền thống hay áo dài cách tân?”… Người ta chỉ hỏi nhau là “Ủa, đi đái được chưa?”

Ừ thì lỗi tại những vì sao…

Tui thích đổ thừa như vậy đó. Vì rõ ràng có những tình thương ở ngoài kia không hề giống lẽ thường. Tui thích cố chấp vậy đó. Vì rõ ràng có những trái ngang ở ngoài kia không thể nào giải thích nổi. Tui thích tin bừa vậy đó. Vì rõ ràng giữ cho trái tim mình thuần khiết để tiếp tục sống xanh như lá cỏ, quan trọng hơn là thắng một cuộc tranh cãi trên mạng.

Có một tình yêu thả trước hiên nhà…

Đã có những tháng ngày em nhìn vào mắt anh mà nghĩ, ôi làm sao em có thể sống thiếu anh? Làm sao mỗi ngày đi về trên con đường quen chỉ một mình em? Làm sao em có thể ngắm cà phê rơi từng giọt chơi vơi giữa thời gian chỉ một mình em? Làm sao em bắt mình cảm thấy đủ đầy giữa thành phố của tụi mình nếu lỡ sau này một trong hai đứa trở ngược?
Vậy mà chúng ta cũng làm được.
Chúng ta thả một tình yêu trước hiên nhà. Tình yêu của chúng ta!

Tại sao dường như chúng ta luôn gặp sai người?

Tôi nghĩ, mỗi một con người phát ra một nguồn năng lượng, cái thứ mà khi người khác bắt được sẽ tạo ra năng lượng cộng gộp điện xẹt rung rinh và hút nhau từ đó. Những nguồn năng lượng cùng tần số sẽ bắt được nhau. Nghe có vẻ khó hiểu nhưng thật ra rất đơn giản…