Category Archive: Ngày trôi

Giấu gió vào trong tiếng chuông…


Người ta bảo chuông gió là lời hứa của một người dành cho một người khác. Bất cứ khi nào người kia đi lạc, tiếng chuông gió trên tay người còn lại sẽ giúp họ tìm thấy nhau…

Có một tình yêu thả trước hiên nhà…


Đã có những tháng ngày em nhìn vào mắt anh mà nghĩ, ôi làm sao em có thể sống thiếu anh? Làm sao mỗi ngày đi về trên con đường quen chỉ một mình em? Làm sao em có thể ngắm cà phê rơi từng giọt chơi vơi giữa thời gian chỉ một mình em? Làm sao em bắt mình cảm thấy đủ đầy giữa thành phố của tụi mình nếu lỡ sau này một trong hai đứa trở ngược?
Vậy mà chúng ta cũng làm được.
Chúng ta thả một tình yêu trước hiên nhà. Tình yêu của chúng ta!

Có một tui đứng chờ tui lớn lên…


Trưởng thành nghĩa là phải trả giá đắt, không chỉ là những bài học của cuộc đời, mà còn là gửi trả những con người mình từng thương yêu đi theo gió bụi. Tui-con-nít chưa bao giờ biết được rằng, những điều đơn giản mà nó mong mỏi, như hỏi coi sao tay người nóng vậy, mùi gì trên tóc mà thơm quá vậy, cảm ơn bài hát qua radio nghen, hay thú nhận hồi đó tui thương người dữ lắm… tới khi đủ can đảm để thấy mình không còn bị tổn thương nữa, thì cũng không còn cơ hội nữa. Người kia đã gửi cho tui-kia một sự im lặng rồi ra đi mãi mãi…

Có nỗi cô đơn bất diệt…


Tôi nghĩ không ai sống một mình cả, nhưng tất cả chúng ta đều chết một mình, phải không? Lúc đó ai chở che, ai âu yếm, ai ngọt nhạt nữa? Hành trình đó rốt cuộc ai cũng phải tới, dù bước hay không, cũng phải tới ngày đối diện. Vì vậy, tôi tập nhìn thấy mình cô đơn, để mình quen với sự cô độc, một ngày nào đó có lẽ sẽ bớt hụt hẫng khi nằm xuống.

*mà lòng người thì sâu…


Dù ngày hôm nay em thấy bình thản trước người em từng thương yêu hết mực thời tóc xanh áo dài, thì em vẫn trân trọng tình yêu đó. Nếu ngày xưa em không ngã thì hôm nay làm sao em có thể đứng vững. Những cơn bão lòng qua đi để lại mùa em xơ xác bàng hoàng, em tự mình tái sinh tất cả dù thời gian có trở lại hay không!

chỉ có một lần nàng không điên…


Nàng hay vén tấm màn trắng thưa nhìn ra ngoài con đường đẹp trước cửa để lặng ngắm những đôi đưa nhau về. Cái hôn rất nồng phía sau cánh cửa xe không làm lòng nàng nao nức, vòng tay ôm xiết không khiến nàng thấy tủi thân, nàng mỉm cười an nhiên. Tình yêu ở nơi này có khi không hẳn là tình yêu, nó là cách người ta dựa dẫm cảm xúc vào nhau để thấy bớt cô đơn, nó là cách người ta tìm đến nhau để lấp đầy những khoảng trống, đó là cách người ta giết thời gian giữa một nơi không nhiều trò tiêu khiển…