Category Archive: Người-đang-yêu

xin được phải lòng nhau…

Xin được phải lòng nhau bây giờ, lỡ ngày mai mặt trời đứng mãi góc tây thì không bỏ quên lại ở nhân gian một chiếc hôn lăn lóc nào, lỡ ngày mai dặm ngàn cách rời thì không bỏ rơi một hơi ấm tủi thân nào…

Đời ngắn lắm, nên xin được phải lòng nhau bây giờ, nghen!

giữa trời còn có một nhịp cầu…

Sài Gòn rộng mà bỗng chật lạ lùng. Trái đất nghìn triệu nơi tỷ tỷ con người mà sao bé nhỏ. Em luôn nuôi câu hỏi lớn sao bỗng dưng mình yêu nhau giữa hàng hà sa số cơ hội gặp gỡ mỗi phút giây tồn tại. Và sao khi đã xa nhau, em chợt nhìn thấy anh ngay con đường cũ, phải chi đừng nhỉ, phải chi… Em ngúng nguẩy giận hờn đó là nơi của mình sao anh lại rêu rao. Đời hạnh phúc khi chứa đầy những bí mật yêu thương, em gục đầu đếm dường như chúng ta đã đánh mất tất cả bí mật riêng rẽ…

chỉ cần thế thôi

Em ngồi hát giữa bồng bềnh mùa xuân lòng mình, thương yêu và thương yêu, xoay phía nào cũng thấy, xoay phía nào cũng có anh, hạnh phúc… . Những dòng chữ dần… Continue reading

hoa sữa vẫn rơi…

. Hoa sữa vẫn lặng lẽ rơi góc đường tối Sài Gòn. Em nhớ quá… Em mười tám đã là con bé hay đọc thơ, rồi thèm một lần nhìn thấy hoa sữa… Continue reading

tựa vào vai anh.mà khóc

Khi những cánh chim bay vội vã về phía cánh rừng, mặt trời như đang lặn xuống tim em từ bên trong. Từng giọt sáp buồn chảy lăn trong lồng ngực. Em áp mặt vào gương tìm chút sinh khí còn lại. Lòng rối bời đến một độ không thể rối hơn nữa, và em thấy mình rỗng không. Lúc đó, em ước gì mình có thể khóc.

Về một chuyến đi xa…

Chỉ mới cầm chiếc vé trong tay là em đã nhớ anh
Đã tưởng tượng lúc ngồi trong lòng ghế
Phía dưới là mây
là mái nhà
đường phố
là một người em rất thương yêu