Category Archive: Nàng

cho tháng hai miên viễn…

.Xôn xao ngoài kia, an tĩnh trong này, là những ngày tháng hai miên viễn.

Buồn cho vui hết cơn này…

Cái buồn không phải miên man, mà đằm sâu đè nặng, như khúc phim chậm quay cảnh một viên đá bị ném xuống nước sâu, toé vỡ, rồi chìm lăn dưới đáy.
Nằm im.

Nhập dòng với lòng biết ơn…

Dòng chảy vẫn tiếp tục, nàng biết. Nàng từ lâu đã thôi chống lại dòng chảy, bởi đây là nguyên tắc cơ bản của vũ trụ, rằng vạn vật luôn thay đổi và chắc có lẽ chỉ có khoảnh khắc là vĩnh hằng.

“trái tim dù nhàu…”

Em có chờ đợi điều gì không? Chắc là có, là điều gì mơ hồ lắm, nhưng cô đơn thật lắm! Mà chắc gì mình đến cùng nhau tình đã vui? Nếu em là anh, em cũng không biết có cách nào để đọc được nghĩ suy của người mình yêu, luôn điên cuồng với những lớp sóng trong lòng?

Có một tình yêu thả trước hiên nhà…

Đã có những tháng ngày em nhìn vào mắt anh mà nghĩ, ôi làm sao em có thể sống thiếu anh? Làm sao mỗi ngày đi về trên con đường quen chỉ một mình em? Làm sao em có thể ngắm cà phê rơi từng giọt chơi vơi giữa thời gian chỉ một mình em? Làm sao em bắt mình cảm thấy đủ đầy giữa thành phố của tụi mình nếu lỡ sau này một trong hai đứa trở ngược?
Vậy mà chúng ta cũng làm được.
Chúng ta thả một tình yêu trước hiên nhà. Tình yêu của chúng ta!

Em như cô gái đến từ hôm qua…

Người ta từng nói về một khả năng kỳ diệu của con người, là khước từ sự đau khổ một cách tự động, và người ta quên đi một cách dễ dàng theo ngày tháng, đến một ngày chính ký ức cũng không rõ là nó đúng hay sai nữa. Ơ hay, vậy là em khước từ hay tiếp nhận, khi luôn thấy mình đứng ở ngã ba Chấp Chới thương yêu?