Category Archive: Nàng

“trái tim dù nhàu…”

Em có chờ đợi điều gì không? Chắc là có, là điều gì mơ hồ lắm, nhưng cô đơn thật lắm! Mà chắc gì mình đến cùng nhau tình đã vui? Nếu em là anh, em cũng không biết có cách nào để đọc được nghĩ suy của người mình yêu, luôn điên cuồng với những lớp sóng trong lòng?

Có một tình yêu thả trước hiên nhà…

Đã có những tháng ngày em nhìn vào mắt anh mà nghĩ, ôi làm sao em có thể sống thiếu anh? Làm sao mỗi ngày đi về trên con đường quen chỉ một mình em? Làm sao em có thể ngắm cà phê rơi từng giọt chơi vơi giữa thời gian chỉ một mình em? Làm sao em bắt mình cảm thấy đủ đầy giữa thành phố của tụi mình nếu lỡ sau này một trong hai đứa trở ngược?
Vậy mà chúng ta cũng làm được.
Chúng ta thả một tình yêu trước hiên nhà. Tình yêu của chúng ta!

Em như cô gái đến từ hôm qua…

Người ta từng nói về một khả năng kỳ diệu của con người, là khước từ sự đau khổ một cách tự động, và người ta quên đi một cách dễ dàng theo ngày tháng, đến một ngày chính ký ức cũng không rõ là nó đúng hay sai nữa. Ơ hay, vậy là em khước từ hay tiếp nhận, khi luôn thấy mình đứng ở ngã ba Chấp Chới thương yêu?

Tôi biết người ta phải sống dài như vậy, để tìm mãi một cơ duyên…

Tấm ảnh này làm tôi cảm thấy quen thuộc. Một cái ôm quen thuộc, một nỗi trăn trở cảm thông cho cuộc bôn ba của nàng Lệ Mai, một sự gặp gỡ hai nguồn nước bị chia tách.
Tôi biết người ta phải sống dài như vậy, để tìm mãi cơ duyên gặp một người mà mình có thể nép vào lòng chia sẻ cùng một nhịp cảm giao, để san đi nhiều trắc trở! Đời ngắn quá đủ làm cho người ta mất kiên nhẫn mà lao vào nhiều lạc-duyên, nhưng thời gian sao có thể giấu che, khoảng cách sao có thể ngăn cách?

Tại sao dường như chúng ta luôn gặp sai người?

Tôi nghĩ, mỗi một con người phát ra một nguồn năng lượng, cái thứ mà khi người khác bắt được sẽ tạo ra năng lượng cộng gộp điện xẹt rung rinh và hút nhau từ đó. Những nguồn năng lượng cùng tần số sẽ bắt được nhau. Nghe có vẻ khó hiểu nhưng thật ra rất đơn giản…

Em tìm ai chốn ba quân?

Em tìm ai ở chốn ba quân? Em không biết. Khó nhất là mình đi tìm thứ mình không biết, nên thời gian cứ trôi tuột đi, mục đích cũng trôi tuột đi. Em qua rồi cái thời mới lớn, nhìn bạn bè đua đòi có người thư tay, đưa đón, tặng quà… mà chạnh lòng. Em cũng qua rồi cái thời phơi phới muốn thử mọi điều, kể cả tình yêu. Em thấy mình thảnh thơi, thanh thản, không vội vàng nữa…