Category Archive: My old soul

bởi một câu nói nhỏ cũng cần nhiều tử tế

Những gan ruột em bày ra, những mảnh vỡ em kiên nhẫn góp nhặt, những thiết tha em vuốt xếp vào tay áo, những vết thương em chậm rãi ngắm nhìn…

Những ngày nghe cái chết…

Mình nằm co như tư thế đứa trẻ, ở một góc nghiêng. Tay trái choàng ôm bắp tay phải. Nghe cái chết tới gần. Hôm qua, Luis Sepúlveda tác giả “Chuyện con mèo… Continue reading

KHI NGƯỜI THƯƠNG BỖNG MẤT

Ôi ta vẫn cho là cái chết sẽ bỏ quên mình, bỏ quên người thương của mình, nên khi nó tới thì sửng sốt và nhiều tiếc nuối. Ôi ta đã quen với việc khi ta cất tiếng thì người đáp lời, ta vẫn cho là người kia sống mãi, sẽ chờ đợi mình, sẽ tha thứ cho mình thôi… Nhưng cái chết như một nhát cắt đi bao hy vọng đó.

Ơn mình đã sinh ra mình

Vũ trụ triệu tỉ năm dài rộng quá, bao la quá, mình chỉ là một hạt bụi trăm năm nhỏ bé xuất hiện rồi biến mất, để làm gì? Mình đã từng nghĩ ai cũng phải có sứ mệnh gì lớn lao lắm, nhưng càng ngày lại thấy vốn chả có sứ mệnh nào quan trọng hơn cả.

Tiễn nhà thơ Du Tử Lê – Một cuộc an vui

Khi vừa cắm cúi ghi xong vài dòng lưu bút vào sổ tang, anh phóng viên báo Người Việt hỏi có thể phỏng vấn tôi được không, có lẽ vì tôi là một trong những người lạ, trẻ hiếm hoi có mặt. Tôi đã bối rối từ chối, vì lúc đó tôi không có gì ngoài ánh mắt loang ướt và không lẽ nói cùng anh suy nghĩ trong đầu, rằng buổi đưa tiễn nhà thơ Du Tử Lê “thật vui và tròn đầy quá!”

“Cho tôi ngồi cùng một lát…”

Công cuộc làm người thật kỳ diệu ở chỗ, đó là một phước lành, cũng là nỗi khổ đau, đều to lớn như nhau. Mỗi phút giây là cơ hội cho một bông hoa vừa nở, cũng là lúc một thiên thần trần thế vừa vỗ cánh về trời.