Category Archive: My old soul

Biết già đi

Hiểu được vậy thì sẽ dễ chấp nhận, rằng mình thương đến mấy hy sinh đến mấy khổ đau đến mấy cũng là một bản thể khác với con người mình đang tương tác kia. Mình mong muốn và làm những điều tốt đẹp cho người thương là tất nhiên, đó là quyền của mình

Làm sao vẽ được tâm trí của ta?

Sự xuyến xao đó như việc mình được chứng kiến toàn cảnh một chiếc chồi non mọc thành cành và nở ra những búp hoa, chỉ trong khoảnh khắc.

Cũ mới nới nhau

Và mình, vẫn đang được ngu dốt, được khám phá, được học cách mở rộng, đi tới, cân bằng, khát khao và tôn trọng mọi điều với tất cả hân hoan…

Được sống

Trong mỗi nỗi khổ đau là một niềm vui. Trong sự chia ly là gần gụi kết nối. Cũng vậy, tôi không ném mình vào viết để tìm quên. Tôi đều đặn mỗi ngày như việc đánh răng, ăn cơm…

Ở mấy bước ngoặt…

Bởi mình hiểu, ở mấy bước ngoặt, nhiều vết sẹo lấp lánh sẽ in hằn, và chắc chắn sẽ phải gửi lại một điều gì đó, lộng lẫy và đau thương…

Ta nhìn thấy nhau không?

…đó không phải là cảm giác được – nhìn – thấy đơn thuần, như nụ cười sau những cánh thang máy mở, như nụ cười trong những bữa tiệc lộn xộn đầy người trổ ra khao khát kết nối vì mục đích gì đó, mà là một cái-nhìn-đơn-thuần-tinh-khiết nhận ra nhau, cảm thấy nhau từ trong đáy mắt. Một cái nhìn không cần phải để lại dư chấn dữ dội hay sét đánh thần sầu gì, chỉ là khẳng định sự hiện diện của phút giây hiện tại dành hết cho người.