Category Archive: My old soul

Tiễn nhà thơ Du Tử Lê – Một cuộc an vui

Khi vừa cắm cúi ghi xong vài dòng lưu bút vào sổ tang, anh phóng viên báo Người Việt hỏi có thể phỏng vấn tôi được không, có lẽ vì tôi là một trong những người lạ, trẻ hiếm hoi có mặt. Tôi đã bối rối từ chối, vì lúc đó tôi không có gì ngoài ánh mắt loang ướt và không lẽ nói cùng anh suy nghĩ trong đầu, rằng buổi đưa tiễn nhà thơ Du Tử Lê “thật vui và tròn đầy quá!”

“Cho tôi ngồi cùng một lát…”

Công cuộc làm người thật kỳ diệu ở chỗ, đó là một phước lành, cũng là nỗi khổ đau, đều to lớn như nhau. Mỗi phút giây là cơ hội cho một bông hoa vừa nở, cũng là lúc một thiên thần trần thế vừa vỗ cánh về trời.

ĐỂ THƯƠNG

Bởi tất cả chúng ta đều đơn độc, có một người cùng học trong hành trình này như có một tấm gương soi, phải cảm ơn họ.

CÓ KHÓ KHĂN THÊM NỮA… cũng vậy thôi!

…khi biết hướng, mình cứ đi tới, gặp cá heo thì chào cá heo, gặp cá mập thì chào cá mập, gió thuận thì chạy nhanh, gió ngược thì chạy chậm, đụng đá chìm tàu thì bơi… Vậy đó!

Ad Astra, “đi đâu loanh quanh…”

một kẻ dám học về nỗi đau biết rằng, câu trả lời chưa bao giờ nằm ở những ồn ào bên ngoài, hay phó mặc vào đôi tay của vị thần thời gian mong rằng nó tan biến đi. Bởi vị thần đó như một nhà băng cắt cổ, giữ giùm một nỗi đau tất nhiên lấy lãi, năm tháng chất chồng đau khó mà trả hết…

Chờ được biết ơn

Người ta thường chỉ cách làm sao để biết ơn từng thứ nhỏ để sống hạnh phúc, nhưng quên nói về sự chờ-một-lòng-biết-ơn. Biết ơn là một phước lành, nhưng chờ đợi sự biết ơn là nỗi đau khổ.