Category Archive: Mỹ Tho

cho tháng hai miên viễn…

.Xôn xao ngoài kia, an tĩnh trong này, là những ngày tháng hai miên viễn.

NHỮNG MÙA RỰC RỠ

Bây giờ nghĩ lại, thì ra những chênh vênh tuổi mười tám cũng khó xử như bất kỳ lứa tuổi nào, thì ra những quyết định đều cần rất nhiều can đảm và sự cảm thông. Nhưng rồi tất cả cũng sẽ qua, bạn trẻ ạ. Tất cả rồi sẽ qua.

Người nằm xuống, nghe tiếng ru…

Anh vẫn nói với em một điều (mà em mười bảy từng cho là đáng sợ quá đỗi), là khi anh vuốt tóc em dịu dàng, là khi anh cầm tay em nồng ấm, anh nói trong giấc ngủ ngắn của anh, em là giấc mơ sâu nặng nhất. Em biết không, một ngày nào đó người ta sẽ chết. Người ta cứ tuyên truyền rằng chết là hết, là nỗi đau, là lìa xa những gì mình có, để em ham sống, để cùng kéo dài khổ đau ở nơi đây. Em đừng sợ, thật ra sống mới đáng sợ, mới cần nhiều can đảm, cái chết chỉ là tỉnh thức…

.mặt trời lặn ở phía nào?

Em vẫn thế, vẫn hay thắc mắc những điều vu vơ lắm. Em không biết người ta đối xử thế nào với ký ức khi đã từng cùng nhau và phải rời bỏ nhau? Những con tim đã gắn kết với nhau rồi thì làm sao lìa xa được nữa, nó chỉ có thể làm đau nhau thêm mà thôi. Kỷ niệm cũng vậy, cái thứ duy nhất bất biến giữa thời gian vì biến thành quá khứ ảo diệu rồi, người ta chỉ nhất thời quên nó, nhưng khi tràn về thì bão lũ lắm, khó khăn lắm!

Em về đây lòng trần đón gió…

Em phải tỉnh táo để làm tiếp những chuyện người ta biểu là điên rồ, thí dụ như tìm ra mặt trăng của mình, khi điên nhìn thấy Trăng thì tỉnh, khi tỉnh nhìn Trăng hóa điên, để làm thơ, viết sách… Hà hà… Viết sách kiếm tiền xây chỗ cho tụi nhỏ khỏi lội bộ chục cây, cổ áo vàng nghín màu phèn và lai quần quắn lên trên mắt cá…

.ru lòng bạc nhược

Không còn cầu cho đừng chia ly vì duyên tự chính trong người, chỉ người dứt thì làm sao ta nối. Không còn cầu cho niềm vui ở lại vì nỗi buồn chưa bao giờ là vô nghĩa trong cuộc đời mình. Không còn cầu cho vật chất hư danh vì biết nó có thể giết mình êm đềm nhất.