Category Archive: khóc

Khóc tháng năm trôi…

Tôi vẫn khóc cho năm tháng trôi qua một cách đơn độc, chẳng có ai dỗ dành, hay đơn giản là một ánh mắt người nhìn tôi bối rối, chỉ để biết rằng có ai đó ở ngay đây và san sẻ nỗi đau, những nỗi đau mà tôi gánh nặng cả một thời tuổi trẻ nồng nhiệt của mình… Thế gian nếu cứ vô tình như vậy, xin người cho tôi một chuyến nữa ra đi, ra đi như tôi đã từng bỏ cơn yêu nhạt, ra đi như tôi đã từng bỏ một mùa xanh…

Protected: *viết bài này cho riêng tôi*

There is no excerpt because this is a protected post.

.trong suốt ơi, có đau không?

Sau này nàng nghĩ nhạy cảm là một điều nên cất giấu. Nàng biết mình rơi khi không có ánh mắt nào nhìn theo sau cái quay đầu. Nàng biết mình đau khi đối diện ánh nhìn cắt chia soi mói. Nàng biết mình giận khi lướt qua ánh nhìn tưởng nồng nhiệt mà ơ thờ của người thương hôm ấy. Nàng biết mình đau đằng sau những ánh nhìn suốt trong không hề yên ổn…

tôi đã mòn mỏi thương người…

An ủi bằng những điều quá cũ trong tình trạng mục ruỗng hiện thời như một án treo lơ lửng với cảm xúc của mình. Thời gian cứ ngạo nghễ trôi. Người thì chán nản sống cùng mớ ký ức đẹp ngoan mùa cũ. Cái mòn mỏi đúng là mòn mỏi, bệ rạc, kéo níu, và hoang hoải. Tôi không biết mình có sai hay không khi một ngày thức dậy tôi quyết định cười quên

Hãy khóc đi em!

“Phương là của Thắm, hình rơm là của cánh đồng, còn tôi… không có gì là của tôi cả…”
– về vở kịch “Hãy khóc đi em” – sân khấu Hoàng Thái Thanh

.khâu một hình hài

Nàng ngồi trước một người bằng nhiều xúc cảm trái ngược đan xen sau cú điện thoại chợt vang đủ giật mình để đánh rơi cả buổi chiều. Nàng chưa bao giờ tưởng tượng sẽ có ngày như thế này, nàng ngồi khép những ngón chân dưới mặt bàn kẻ ô ngang dọc, phía đối diện là người yêu người yêu cũ. Và cả hai nói về một dấu vết khép lại từ lâu…