Category Archive: khóc

Có một tui đứng chờ tui lớn lên…

Trưởng thành nghĩa là phải trả giá đắt, không chỉ là những bài học của cuộc đời, mà còn là gửi trả những con người mình từng thương yêu đi theo gió bụi. Tui-con-nít chưa bao giờ biết được rằng, những điều đơn giản mà nó mong mỏi, như hỏi coi sao tay người nóng vậy, mùi gì trên tóc mà thơm quá vậy, cảm ơn bài hát qua radio nghen, hay thú nhận hồi đó tui thương người dữ lắm… tới khi đủ can đảm để thấy mình không còn bị tổn thương nữa, thì cũng không còn cơ hội nữa. Người kia đã gửi cho tui-kia một sự im lặng rồi ra đi mãi mãi…

Người nằm xuống, nghe tiếng ru…

Anh vẫn nói với em một điều (mà em mười bảy từng cho là đáng sợ quá đỗi), là khi anh vuốt tóc em dịu dàng, là khi anh cầm tay em nồng ấm, anh nói trong giấc ngủ ngắn của anh, em là giấc mơ sâu nặng nhất. Em biết không, một ngày nào đó người ta sẽ chết. Người ta cứ tuyên truyền rằng chết là hết, là nỗi đau, là lìa xa những gì mình có, để em ham sống, để cùng kéo dài khổ đau ở nơi đây. Em đừng sợ, thật ra sống mới đáng sợ, mới cần nhiều can đảm, cái chết chỉ là tỉnh thức…

.mặt trời lặn ở phía nào?

Em vẫn thế, vẫn hay thắc mắc những điều vu vơ lắm. Em không biết người ta đối xử thế nào với ký ức khi đã từng cùng nhau và phải rời bỏ nhau? Những con tim đã gắn kết với nhau rồi thì làm sao lìa xa được nữa, nó chỉ có thể làm đau nhau thêm mà thôi. Kỷ niệm cũng vậy, cái thứ duy nhất bất biến giữa thời gian vì biến thành quá khứ ảo diệu rồi, người ta chỉ nhất thời quên nó, nhưng khi tràn về thì bão lũ lắm, khó khăn lắm!

Khóc tháng năm trôi…

Tôi vẫn khóc cho năm tháng trôi qua một cách đơn độc, chẳng có ai dỗ dành, hay đơn giản là một ánh mắt người nhìn tôi bối rối, chỉ để biết rằng có ai đó ở ngay đây và san sẻ nỗi đau, những nỗi đau mà tôi gánh nặng cả một thời tuổi trẻ nồng nhiệt của mình… Thế gian nếu cứ vô tình như vậy, xin người cho tôi một chuyến nữa ra đi, ra đi như tôi đã từng bỏ cơn yêu nhạt, ra đi như tôi đã từng bỏ một mùa xanh…

Protected: *viết bài này cho riêng tôi*

There is no excerpt because this is a protected post.

.trong suốt ơi, có đau không?

Sau này nàng nghĩ nhạy cảm là một điều nên cất giấu. Nàng biết mình rơi khi không có ánh mắt nào nhìn theo sau cái quay đầu. Nàng biết mình đau khi đối diện ánh nhìn cắt chia soi mói. Nàng biết mình giận khi lướt qua ánh nhìn tưởng nồng nhiệt mà ơ thờ của người thương hôm ấy. Nàng biết mình đau đằng sau những ánh nhìn suốt trong không hề yên ổn…