Category Archive: khóc

Làm chi đây với nỗi buồn?

.Trời đất, tới con robot Wall-E mà còn biết buồn, sao là một đứa con nít ngây thơ đong đầy bản thể của vũ trụ ban sơ trong từng milimet hơi thở lại không được buồn, không được khóc?

…những cánh chim trong lồng ngực!

Lồng ngực nàng giờ đây có kích thước giống như ô cửa nhỏ, mà bốn bề là vết thương, bàn tay phải khéo léo để không làm nó lở ra thêm nữa, nhưng những chú chim lông nhọn như kim sắt, quẫy đạp dù yếu ớt cũng đủ cào xước con đường độc đạo này. Ánh mắt chúng thay lời từ biệt, và giọt máu rơi như món quà lúc chia tay.

thôi thì vừa vặn một đời

Trước cuộc họp buổi trưa của tôi, bỗng mẹ gọi và khóc như một đứa trẻ, “dì H. mất rồi con ơi, bạn đồng hành mất rồi còn đâu…” Tôi ngưng thở, thấy… Continue reading

Buồn cho vui hết cơn này…

Cái buồn không phải miên man, mà đằm sâu đè nặng, như khúc phim chậm quay cảnh một viên đá bị ném xuống nước sâu, toé vỡ, rồi chìm lăn dưới đáy.
Nằm im.

Có một tui đứng chờ tui lớn lên…

Trưởng thành nghĩa là phải trả giá đắt, không chỉ là những bài học của cuộc đời, mà còn là gửi trả những con người mình từng thương yêu đi theo gió bụi. Tui-con-nít chưa bao giờ biết được rằng, những điều đơn giản mà nó mong mỏi, như hỏi coi sao tay người nóng vậy, mùi gì trên tóc mà thơm quá vậy, cảm ơn bài hát qua radio nghen, hay thú nhận hồi đó tui thương người dữ lắm… tới khi đủ can đảm để thấy mình không còn bị tổn thương nữa, thì cũng không còn cơ hội nữa. Người kia đã gửi cho tui-kia một sự im lặng rồi ra đi mãi mãi…

Người nằm xuống, nghe tiếng ru…

Anh vẫn nói với em một điều (mà em mười bảy từng cho là đáng sợ quá đỗi), là khi anh vuốt tóc em dịu dàng, là khi anh cầm tay em nồng ấm, anh nói trong giấc ngủ ngắn của anh, em là giấc mơ sâu nặng nhất. Em biết không, một ngày nào đó người ta sẽ chết. Người ta cứ tuyên truyền rằng chết là hết, là nỗi đau, là lìa xa những gì mình có, để em ham sống, để cùng kéo dài khổ đau ở nơi đây. Em đừng sợ, thật ra sống mới đáng sợ, mới cần nhiều can đảm, cái chết chỉ là tỉnh thức…