Category Archive: hạnh phúc giản đơn

chỉ cần thế thôi

Em ngồi hát giữa bồng bềnh mùa xuân lòng mình, thương yêu và thương yêu, xoay phía nào cũng thấy, xoay phía nào cũng có anh, hạnh phúc… . Những dòng chữ dần… Continue reading

như vầy thì có lãng mạn hong ta?

Mấy người chưa bao giờ gặp tui mà hay đọc tui, buzz tui trên yahu chỉ để hỏi “Chắc là PN lãng mạn lắm ha?”. Tui nhe răng cười ngất như vầy nè,… Continue reading

hoa sữa vẫn rơi…

. Hoa sữa vẫn lặng lẽ rơi góc đường tối Sài Gòn. Em nhớ quá… Em mười tám đã là con bé hay đọc thơ, rồi thèm một lần nhìn thấy hoa sữa… Continue reading

tựa vào vai anh.mà khóc

Khi những cánh chim bay vội vã về phía cánh rừng, mặt trời như đang lặn xuống tim em từ bên trong. Từng giọt sáp buồn chảy lăn trong lồng ngực. Em áp mặt vào gương tìm chút sinh khí còn lại. Lòng rối bời đến một độ không thể rối hơn nữa, và em thấy mình rỗng không. Lúc đó, em ước gì mình có thể khóc.

.đành rằng giông bão

Sau tất cả và trong tất cả, em chỉ nhớ về những điều ngọt ngào hạnh phúc, dù đó là ai, và từng làm cho em đau đớn thế nào. Đành rằng giông bão, nhưng em chỉ giữ lại cho mình chút thiết tha gió cuốn. Đành rằng giông bão, nhưng em chỉ xin giữ lại cho mình chút hơi ấm len lén bàn tay tê tím. Đành rằng giông bão, nhưng em chỉ giữ lại cho mình chút hoang tàn với ước mơ tái thiết. Đành rằng giông bão, nhưng em xin được quên những tấy sưng, để gom góp cho tình yêu vẫn sống.

dang dở tình tang…

Cái lần người ta cầm tay nhỏ ngoài bến sông, gió phần phật gió, lục bình bực bội trôi nhặng xị ngoài kia. Tóc con nhỏ rối nùi, mắt con nhỏ ướt ướt, tay con nhỏ lạnh ngắt run. “Hay tui thương em được hong?”. Con nhỏ đỏ mặt lắc đầu. “Vậy tui thương em nghen!”. Người gì đâu kỳ, thương thì thương người ta đâu có cấm, nhỏ chờ hoài hong thấy hỏi “Có thương tui hong?” để quay qua ôm đại một cái cho trọn bộ phim. Người ta cứ cầm tay hoài, lâu lâu hát mấy câu hò ơ xuồng anh xuống bãi rồi chiều về mây bay, mặt hạnh phúc lắm, phim này chiếu tới tối, hai đứa ngồi ngay đơ tê người thì kết thúc… Lục bình kết nùi giữa sông, chắc cũng còn bực bội!