Category Archive: hạnh phúc giản đơn

.càng đi càng gần…

.Em biết rằng thế giới hẹp teo, nhưng để gặp nhau ở góc hai độ hay sáu độ nào đó cũng cần cái duyên xô đẩy.
.Em biết rằng thế giới rộng rinh, nhưng rộng hơn nữa là cùng tận tim người.
.Em biết rằng có khi xa nhất lại là lúc ở gần kề nhau tóc chạm tóc tay chạm bàn tay mà rong rêu mình…

Tìm anh lạc mất trong mùa…

. Em biết mình mong manh, em biết mình dễ phải lòng và thương yêu ai đó không bằng lý do gì cả, nhưng sao suốt những tháng năm qua, em chờ một cú vấp ngã của mình mà em vẫn đứng vững? Em gom tất cả gió Palmy về lòng mình và làm tâm bão, em thành ra giống như an toàn nhưng chưa bao giờ là thế, em thành ra tưởng bình lặng nhưng xung quanh em là trắc trở ngông cuồng.

bâng quơ!

Ừ thì đời người ngắn lắm!
Tui hay thắc mắc bâng quơ, người ta trước khi chết thường hay nghĩ cái gì? Có người chết tỉnh rụi không kịp nghĩ, bỏ đời mà đi như giấc chiêm bao. Có người vật vờ giữa hai bờ sinh tử, họ nghĩ gì lúc sang cầu ăn cháo lú?
Ừ bởi tại đời người ngắn lắm, nên mấy lần lung lạc đã thấy hết xuân xanh.

Ơi à gió lạnh buốt vai…

Hồi sáng này nè, lúc đầu óc đã tỉnh cơn mơ ngủ, con nhỏ chưa mở mắt, lơ ngơ nghĩ ủa hôm qua mình đâu có nhảy lên chuyến xe Phương Trang cam lè để lên Đà Lạt đâu ta, sao bi giờ chưng cẳng lạng ngắt vầy ta? Trong đầu tự xuất hiện mấy câu thơ dài dòng ” Mùa đông chạy ngang ô cửa”, nhỏ cười cười, nói dóc, Sài gòn mần gì mà có mùa đông, tưởng tượng để làm thơ hả? Con nhỏ bò dậy kiếm câu trả lời, gió ngoài cửa sổ tràn se da mặt, trời đất, vậy là thiệt, lạnh thiệt nè trời!

Ly hôn

Khi nghĩ “còn cả đời với nhau”, anh cũng không hiểu “cả đời” ấy chính là sự góp nhặt, chắt chiu, vun vén của từng ngày từng giờ.Và sự thờ ơ sẽ giết chết tình yêu cũng dễ dàng không thua gì sự dối trá.

Hạnh phúc là gì bao lần ta lúng túng…?

Dành cho ai từng tự vấn mình về hạnh – phúc!
Đó là ngày nàng thấy mình soi gương lâu hơn ba phút và tự hỏi, có phải người ta đi sai đường trong công cuộc tìm kiếm của đời mình, nên lúc nào cũng nhiều hối tiếc? Nàng tự thấy trong lòng “mặc khải” khi lâu lắc không yêu-ai, vì rốt cuộc nhận ra rằng nếu nuôi một hạnh-phúc-thứ -sinh, thì không bao giờ người ta hạnh phúc thực sự.