Category Archive: đêm

Rung động bên ngoài ánh sáng

Mình để ý, mấy lúc mình thấy rung động với luồng sáng bên ngoài là mấy lúc có năng lượng bí mật nào đó như hồi chuông báo dịu dàng, như một bàn tay ấm đặt trên vai nhắc nhở, rằng cái túi đã giũ sạch từng hạt bụi trong đáy túi, đã tới lúc đi tới một sa mạc khác rồi đứa si mê sưu tầm thứ bụi này của nhân gian, ngốc ạ. 

Khóc tháng năm trôi…

Tôi vẫn khóc cho năm tháng trôi qua một cách đơn độc, chẳng có ai dỗ dành, hay đơn giản là một ánh mắt người nhìn tôi bối rối, chỉ để biết rằng có ai đó ở ngay đây và san sẻ nỗi đau, những nỗi đau mà tôi gánh nặng cả một thời tuổi trẻ nồng nhiệt của mình… Thế gian nếu cứ vô tình như vậy, xin người cho tôi một chuyến nữa ra đi, ra đi như tôi đã từng bỏ cơn yêu nhạt, ra đi như tôi đã từng bỏ một mùa xanh…

cô đơn vá một mảnh trời…

Thì ra tôi chọn cách có mặt khi người đau không bao giờ bảo đảm rằng người sẽ ở cạnh tôi khi tôi bước hụt chân và rơi vào khoảng không thất vọng nào đó. Thì ra đến một ngày tôi cũng phải đối diện với tuổi trẻ của mình để chua chát gục đầu, rằng càng nhiều người bước vào vùng hạnh phúc của mình, thì càng nhiều nỗi đau mình giữ lại, càng nhiều nỗi buồn mình ôm ấp, càng nhiều dấu chân cày nát tim mình sau những ngày tháng cùng nhau.

.chỉ là những dòng chảy buồn…

Cuộc đời dạy tôi rất nhiều điều, nhưng chưa bao giờ dạy tôi cách yêu thế nào để hạnh phúc, chưa bao giờ dạy tôi làm sao biết đó có đúng là người mình cần và hy sinh, chưa bao giờ dạy tôi cách phân biệt tình yêu với những thứ khác, chưa bao giờ dạy tôi bao dung với chính mình… Tất cả đều do tim mình tự lăn lóc bươn chải, dẫu khi nhận ra trường ca đau khổ thì cũng không chấp nhận thay đổi. Mà tôi thì không thể đổi được bằng những nhịp đập khác… Nên thôi.

Protected: *viết bài này cho riêng tôi*

There is no excerpt because this is a protected post.

.ban công mùa cũ…

Rồi có nhiều khoảnh khắc trong cuộc đời, em thấy lòng mình như một ban công kiểu cổ phủ kín loài hoa dây leo rực rỡ, như tối nay. Anh biết như vậy là thế nào không? Là phủ kín bên ngoài với lá mướt xanh như giọng cười giòn tan, là điểm hoa đỏ kiêu hãnh như ánh mắt nhìn lướt qua bàn tay những gã trai, và là rỗng lòng như phía khoảng không ban công chỉ chứa gió.