Category Archive: chuyện của tui

ĐỂ THƯƠNG

Bởi tất cả chúng ta đều đơn độc, có một người cùng học trong hành trình này như có một tấm gương soi, phải cảm ơn họ.

CÓ KHÓ KHĂN THÊM NỮA… cũng vậy thôi!

…khi biết hướng, mình cứ đi tới, gặp cá heo thì chào cá heo, gặp cá mập thì chào cá mập, gió thuận thì chạy nhanh, gió ngược thì chạy chậm, đụng đá chìm tàu thì bơi… Vậy đó!

GỬI EM VÀ VẾT CẮT TRÊN TAY

Nhưng nó nào có hay rằng, nó có làm gì chăng nữa cũng không thay đổi được, vì sự ngay từ đầu có phải tại nó đâu! Từ đó đứa trẻ mang sự bất lực cùng vết thương vô dụng sâu sắc. Sự tổn thương có khi trổ ra ngoài bằng sự chấp nhận cam chịu, sự bình thường hóa, và cả bằng vết cắt, để được nhìn thấy rõ hơn!

Đam mê là cái giống gì?

Cái gì là chân thật tự bên trong mình thì không ai bắt chước được, không ai cuỗm đi được, nhất là niềm vui từ chính việc đó, là điều bạn thụ hưởng đầu tiên và trọn vẹn.

Biết già đi

Hiểu được vậy thì sẽ dễ chấp nhận, rằng mình thương đến mấy hy sinh đến mấy khổ đau đến mấy cũng là một bản thể khác với con người mình đang tương tác kia. Mình mong muốn và làm những điều tốt đẹp cho người thương là tất nhiên, đó là quyền của mình

Làm sao vẽ được tâm trí của ta?

Sự xuyến xao đó như việc mình được chứng kiến toàn cảnh một chiếc chồi non mọc thành cành và nở ra những búp hoa, chỉ trong khoảnh khắc.