Category Archive: chuyện của tui

Dịch vụ với tâm không phân biệt

Mình vừa được đi ‘treat’ ở chỗ này về với team mình. La Maison de Campagne là một villa riêng biệt ở Củ Chi, xin không nói thêm về sự đẹp, hay kiến trúc Đông Dương chủ nhà tinh tế học hỏi, mà sẽ đề cập đến điều khác mình rất thích: Không khí dịch vụ. 

NHỮNG MÙA RỰC RỠ

Bây giờ nghĩ lại, thì ra những chênh vênh tuổi mười tám cũng khó xử như bất kỳ lứa tuổi nào, thì ra những quyết định đều cần rất nhiều can đảm và sự cảm thông. Nhưng rồi tất cả cũng sẽ qua, bạn trẻ ạ. Tất cả rồi sẽ qua.

Coi cải lương ở Sài Gòn

Trong bãi xe là cảnh người ta nhường nhau những khoảng trống để con cháu đỡ ông bà lên xe máy, bộ áo bà ba trắng và mùi dầu gió còn phảng phất, một cụ nói lần sau không biết con cái có quỡn mà chở tao đi coi được hong, chớ bữa nay mấy tuồng ngắn quá tao coi chưa đã. 

Tôi và Zen (5) – Biết ơn cơn bệnh

Lúc đau đầu thiệt đau, tui không có uống thuốc mà xoa xoa vào chỗ đau, xin lỗi nghen lâu nay tui quên bạn làm việc chăm chỉ lắm, thôi hôm nay thư thả một chút nhõng nhẽo một chút, tui biết bạn ở đó mà, ngoan ngoan. Đầu đau như búa bổ làm tui cảm nhận được từng cung bậc của sự bình an hạnh phúc của một sức khỏe trọn vẹn để trải nghiệm nhiều điều khác.

Bạn xuyến xao vì điều gì?

Ở chốn này, người ta không hỏi thăm nhau “Bà có bao nhiêu căn nhà!?”, hay là “Làm lương bao nhiêu tiền?”, hay là “Bà chọn áo dài truyền thống hay áo dài cách tân?”… Người ta chỉ hỏi nhau là “Ủa, đi đái được chưa?”

Gửi bạn phóng viên…

Chị google tên em đi để thấy em làm báo uy tín. Mình nói bạn cứ làm đúng như mình hướng dẫn, mọi chuyện dễ dàng lắm. “Nhập gia mà không tuỳ tục”, bạn quen được chào đón vì bạn là phóng viên của một tờ báo lớn, bạn không quan tâm đến quyền của học viên, bạn làm mình hơi chột dạ, vì điều này nhỏ như vậy thì có những thứ gì khác bạn sẽ không quan tâm trong quá trình đi làm báo của mình?