Category Archive: Bygones

Buồn cho vui hết cơn này…

Cái buồn không phải miên man, mà đằm sâu đè nặng, như khúc phim chậm quay cảnh một viên đá bị ném xuống nước sâu, toé vỡ, rồi chìm lăn dưới đáy.
Nằm im.

Tôi biết người ta phải sống dài như vậy, để tìm mãi một cơ duyên…

Tấm ảnh này làm tôi cảm thấy quen thuộc. Một cái ôm quen thuộc, một nỗi trăn trở cảm thông cho cuộc bôn ba của nàng Lệ Mai, một sự gặp gỡ hai nguồn nước bị chia tách.
Tôi biết người ta phải sống dài như vậy, để tìm mãi cơ duyên gặp một người mà mình có thể nép vào lòng chia sẻ cùng một nhịp cảm giao, để san đi nhiều trắc trở! Đời ngắn quá đủ làm cho người ta mất kiên nhẫn mà lao vào nhiều lạc-duyên, nhưng thời gian sao có thể giấu che, khoảng cách sao có thể ngăn cách?

Pháo hoa tình!

Không đủ sức để cạn kiệt, để khêu chờ nhóm đợi, để tán tỉnh nhau rồi lao vào nhau như cơn lốc. Tôi cai nghiện cảm giác bùng vỡ vì ai đó. Tôi để tim mình khóc hết nước mắt vì ngày mai tôi có thể sẽ tự tay mình châm một ngọn pháo khác. Tôi cảm được đâu là lâu dài đâu là khoảnh khắc. Lúc đó là lúc tôi thương mình hơn hết thảy, vì không phải chiều chuộng cuồng ngông để thỏa mãn giây phút tức thời, tôi biết đợi chờ dài lâu…

buồn vui rơi rớt…

Nhỏ biết mình làm nhiều chuyện tào lao, đi với nhiều người hấp dẫn, sẽ lại là trách cứ. Nhưng nhỏ yêu người đủ để không lạc lòng, và người yêu nhỏ đủ để ôm chặt sau mỗi dặm dài trở về thấy nhau đầu tiên trên bến tàu xa…

Bởi tại vì thương…

Bởi tại vì thương, nên tui giận em tóc mai. Tui giận tóc em thơm quá là thơm một mùi hương em để lại trong cả giấc mơ trở ngược của những ngày em đã đi rất xa.

tôi đã mòn mỏi thương người…

An ủi bằng những điều quá cũ trong tình trạng mục ruỗng hiện thời như một án treo lơ lửng với cảm xúc của mình. Thời gian cứ ngạo nghễ trôi. Người thì chán nản sống cùng mớ ký ức đẹp ngoan mùa cũ. Cái mòn mỏi đúng là mòn mỏi, bệ rạc, kéo níu, và hoang hoải. Tôi không biết mình có sai hay không khi một ngày thức dậy tôi quyết định cười quên