Category Archive: Bygones

Tôi biết người ta phải sống dài như vậy, để tìm mãi một cơ duyên…

Tấm ảnh này làm tôi cảm thấy quen thuộc. Một cái ôm quen thuộc, một nỗi trăn trở cảm thông cho cuộc bôn ba của nàng Lệ Mai, một sự gặp gỡ hai nguồn nước bị chia tách.
Tôi biết người ta phải sống dài như vậy, để tìm mãi cơ duyên gặp một người mà mình có thể nép vào lòng chia sẻ cùng một nhịp cảm giao, để san đi nhiều trắc trở! Đời ngắn quá đủ làm cho người ta mất kiên nhẫn mà lao vào nhiều lạc-duyên, nhưng thời gian sao có thể giấu che, khoảng cách sao có thể ngăn cách?

Pháo hoa tình!

Không đủ sức để cạn kiệt, để khêu chờ nhóm đợi, để tán tỉnh nhau rồi lao vào nhau như cơn lốc. Tôi cai nghiện cảm giác bùng vỡ vì ai đó. Tôi để tim mình khóc hết nước mắt vì ngày mai tôi có thể sẽ tự tay mình châm một ngọn pháo khác. Tôi cảm được đâu là lâu dài đâu là khoảnh khắc. Lúc đó là lúc tôi thương mình hơn hết thảy, vì không phải chiều chuộng cuồng ngông để thỏa mãn giây phút tức thời, tôi biết đợi chờ dài lâu…

buồn vui rơi rớt…

Nhỏ biết mình làm nhiều chuyện tào lao, đi với nhiều người hấp dẫn, sẽ lại là trách cứ. Nhưng nhỏ yêu người đủ để không lạc lòng, và người yêu nhỏ đủ để ôm chặt sau mỗi dặm dài trở về thấy nhau đầu tiên trên bến tàu xa…

Bởi tại vì thương…

Bởi tại vì thương, nên tui giận em tóc mai. Tui giận tóc em thơm quá là thơm một mùi hương em để lại trong cả giấc mơ trở ngược của những ngày em đã đi rất xa.

Tìm anh lạc mất trong mùa…

. Em biết mình mong manh, em biết mình dễ phải lòng và thương yêu ai đó không bằng lý do gì cả, nhưng sao suốt những tháng năm qua, em chờ một cú vấp ngã của mình mà em vẫn đứng vững? Em gom tất cả gió Palmy về lòng mình và làm tâm bão, em thành ra giống như an toàn nhưng chưa bao giờ là thế, em thành ra tưởng bình lặng nhưng xung quanh em là trắc trở ngông cuồng.

nằm mơ ở giữa cuộc đời…

Vì em thương con người thực sự nên ghét lắm những thứ từa tựa con người. Vì em trân trọng tình yêu thực sự nên căm ghét những điều nhân danh tình yêu. Và vì em chấp nhận sự quên của mình nên trọn cuộc đời này nhân gian trong em là những giấc mơ đẹp tuyệt vời, đứt từng đoạn ngắn, và chắp vá bằng những lời bào chữa của chính mình trong đêm tự thú!