Category Archive: biển của riêng em

nằm mơ ở giữa cuộc đời…

Vì em thương con người thực sự nên ghét lắm những thứ từa tựa con người. Vì em trân trọng tình yêu thực sự nên căm ghét những điều nhân danh tình yêu. Và vì em chấp nhận sự quên của mình nên trọn cuộc đời này nhân gian trong em là những giấc mơ đẹp tuyệt vời, đứt từng đoạn ngắn, và chắp vá bằng những lời bào chữa của chính mình trong đêm tự thú!

chỉ có một lần nàng không điên…

Nàng hay vén tấm màn trắng thưa nhìn ra ngoài con đường đẹp trước cửa để lặng ngắm những đôi đưa nhau về. Cái hôn rất nồng phía sau cánh cửa xe không làm lòng nàng nao nức, vòng tay ôm xiết không khiến nàng thấy tủi thân, nàng mỉm cười an nhiên. Tình yêu ở nơi này có khi không hẳn là tình yêu, nó là cách người ta dựa dẫm cảm xúc vào nhau để thấy bớt cô đơn, nó là cách người ta tìm đến nhau để lấp đầy những khoảng trống, đó là cách người ta giết thời gian giữa một nơi không nhiều trò tiêu khiển…

.khâu một hình hài

Nàng ngồi trước một người bằng nhiều xúc cảm trái ngược đan xen sau cú điện thoại chợt vang đủ giật mình để đánh rơi cả buổi chiều. Nàng chưa bao giờ tưởng tượng sẽ có ngày như thế này, nàng ngồi khép những ngón chân dưới mặt bàn kẻ ô ngang dọc, phía đối diện là người yêu người yêu cũ. Và cả hai nói về một dấu vết khép lại từ lâu…

biển bạc đầu nông nổi tuổi hai mươi

Anh trót để ngôi sao bay khỏi cát
Biếc xanh em, mãi chớp sáng vòm trời
Điều CÓ THỂ đã hóa thành KHÔNG THỂ
Biển bạc đầu nông nổi tuổi hai mươi.

đi gọi bình minh…

Thành phố. Tôi là người trốn chạy mặt trời. Cái nắng cháy da cùng bao bận rộn ngược xuôi khiến tôi có khi bẳn gắt với chính mình. Những xe, những người, những… Continue reading