Category Archive: biển của riêng em

buồn vui rơi rớt…

Nhỏ biết mình làm nhiều chuyện tào lao, đi với nhiều người hấp dẫn, sẽ lại là trách cứ. Nhưng nhỏ yêu người đủ để không lạc lòng, và người yêu nhỏ đủ để ôm chặt sau mỗi dặm dài trở về thấy nhau đầu tiên trên bến tàu xa…

Bởi tại vì thương…

Bởi tại vì thương, nên tui giận em tóc mai. Tui giận tóc em thơm quá là thơm một mùi hương em để lại trong cả giấc mơ trở ngược của những ngày em đã đi rất xa.

cô đơn vá một mảnh trời…

Thì ra tôi chọn cách có mặt khi người đau không bao giờ bảo đảm rằng người sẽ ở cạnh tôi khi tôi bước hụt chân và rơi vào khoảng không thất vọng nào đó. Thì ra đến một ngày tôi cũng phải đối diện với tuổi trẻ của mình để chua chát gục đầu, rằng càng nhiều người bước vào vùng hạnh phúc của mình, thì càng nhiều nỗi đau mình giữ lại, càng nhiều nỗi buồn mình ôm ấp, càng nhiều dấu chân cày nát tim mình sau những ngày tháng cùng nhau.

Bạn có nhớ Đà Lạt không?

Em không biết bạn có nhớ Đà Lạt như cách em nhớ không? Nơi em ở bây giờ cũng lạnh và đẹp, nhưng khác lắm. Em nhận ra cuộc đời phải có người cùng đi cùng đứng cùng vui cùng buồn thì mới trọn mới vẹn. Có ai sống một mình đâu. Nhưng em cũng ngao ngán bước thêm một bước vào cuộc sống của ai đó, rắc rối, ích kỷ và đau lòng.

.chỉ là những dòng chảy buồn…

Cuộc đời dạy tôi rất nhiều điều, nhưng chưa bao giờ dạy tôi cách yêu thế nào để hạnh phúc, chưa bao giờ dạy tôi làm sao biết đó có đúng là người mình cần và hy sinh, chưa bao giờ dạy tôi cách phân biệt tình yêu với những thứ khác, chưa bao giờ dạy tôi bao dung với chính mình… Tất cả đều do tim mình tự lăn lóc bươn chải, dẫu khi nhận ra trường ca đau khổ thì cũng không chấp nhận thay đổi. Mà tôi thì không thể đổi được bằng những nhịp đập khác… Nên thôi.

tôi đã mòn mỏi thương người…

An ủi bằng những điều quá cũ trong tình trạng mục ruỗng hiện thời như một án treo lơ lửng với cảm xúc của mình. Thời gian cứ ngạo nghễ trôi. Người thì chán nản sống cùng mớ ký ức đẹp ngoan mùa cũ. Cái mòn mỏi đúng là mòn mỏi, bệ rạc, kéo níu, và hoang hoải. Tôi không biết mình có sai hay không khi một ngày thức dậy tôi quyết định cười quên