Category Archive: biển của riêng em

CÓ KHÓ KHĂN THÊM NỮA… cũng vậy thôi!

…khi biết hướng, mình cứ đi tới, gặp cá heo thì chào cá heo, gặp cá mập thì chào cá mập, gió thuận thì chạy nhanh, gió ngược thì chạy chậm, đụng đá chìm tàu thì bơi… Vậy đó!

Làm sao vẽ được tâm trí của ta?

Sự xuyến xao đó như việc mình được chứng kiến toàn cảnh một chiếc chồi non mọc thành cành và nở ra những búp hoa, chỉ trong khoảnh khắc.

Được sống

Trong mỗi nỗi khổ đau là một niềm vui. Trong sự chia ly là gần gụi kết nối. Cũng vậy, tôi không ném mình vào viết để tìm quên. Tôi đều đặn mỗi ngày như việc đánh răng, ăn cơm…

…những cánh chim trong lồng ngực!

Lồng ngực nàng giờ đây có kích thước giống như ô cửa nhỏ, mà bốn bề là vết thương, bàn tay phải khéo léo để không làm nó lở ra thêm nữa, nhưng những chú chim lông nhọn như kim sắt, quẫy đạp dù yếu ớt cũng đủ cào xước con đường độc đạo này. Ánh mắt chúng thay lời từ biệt, và giọt máu rơi như món quà lúc chia tay.

Bắt sâu trong trái ổi…

Có mấy chuyện trái lòng trái dạ, có mấy thứ cảm giác trong người ngo ngoe như con sâu nhỏ trong trái ổi, có mấy khúc tắc máu tê tê như đeo thun vô đầu ngón tay lâu. Vậy mà…

Buồn cho vui hết cơn này…

Cái buồn không phải miên man, mà đằm sâu đè nặng, như khúc phim chậm quay cảnh một viên đá bị ném xuống nước sâu, toé vỡ, rồi chìm lăn dưới đáy.
Nằm im.