Category Archive: biển của riêng em

“trái tim dù nhàu…”


Em có chờ đợi điều gì không? Chắc là có, là điều gì mơ hồ lắm, nhưng cô đơn thật lắm! Mà chắc gì mình đến cùng nhau tình đã vui? Nếu em là anh, em cũng không biết có cách nào để đọc được nghĩ suy của người mình yêu, luôn điên cuồng với những lớp sóng trong lòng?

Có một tình yêu thả trước hiên nhà…


Đã có những tháng ngày em nhìn vào mắt anh mà nghĩ, ôi làm sao em có thể sống thiếu anh? Làm sao mỗi ngày đi về trên con đường quen chỉ một mình em? Làm sao em có thể ngắm cà phê rơi từng giọt chơi vơi giữa thời gian chỉ một mình em? Làm sao em bắt mình cảm thấy đủ đầy giữa thành phố của tụi mình nếu lỡ sau này một trong hai đứa trở ngược?
Vậy mà chúng ta cũng làm được.
Chúng ta thả một tình yêu trước hiên nhà. Tình yêu của chúng ta!

Em như cô gái đến từ hôm qua…


Người ta từng nói về một khả năng kỳ diệu của con người, là khước từ sự đau khổ một cách tự động, và người ta quên đi một cách dễ dàng theo ngày tháng, đến một ngày chính ký ức cũng không rõ là nó đúng hay sai nữa. Ơ hay, vậy là em khước từ hay tiếp nhận, khi luôn thấy mình đứng ở ngã ba Chấp Chới thương yêu?

Có một tui đứng chờ tui lớn lên…


Trưởng thành nghĩa là phải trả giá đắt, không chỉ là những bài học của cuộc đời, mà còn là gửi trả những con người mình từng thương yêu đi theo gió bụi. Tui-con-nít chưa bao giờ biết được rằng, những điều đơn giản mà nó mong mỏi, như hỏi coi sao tay người nóng vậy, mùi gì trên tóc mà thơm quá vậy, cảm ơn bài hát qua radio nghen, hay thú nhận hồi đó tui thương người dữ lắm… tới khi đủ can đảm để thấy mình không còn bị tổn thương nữa, thì cũng không còn cơ hội nữa. Người kia đã gửi cho tui-kia một sự im lặng rồi ra đi mãi mãi…

Tình tụi mình, chỉ là một chuyện nhỏ nhoi thôi…


“Vì người đã là một phần đời ngoan ngọt, vì ta đã từng là một chốn yên vui.”
Ừ thì em vẫn hay hỏi lòng mình, tình yêu có chết đi không? Cái lúc yêu cuồng nhiệt đó, sẽ là ước thề, sẽ là hứa hẹn, sẽ là niềm hy vọng, sẽ là khao khát, sẽ là ánh mắt, bờ môi, mùi hương, mái tóc… Nếu tình yêu có chết đi, tại sao những điều này còn sống lâu trong tâm tưởng như vậy? Nếu tình yêu có chết đi, sao người ta vẫn nhung nhớ nhau mãi nhiều năm về sau, có khi đến tận cuối đời?

Em tìm ai chốn ba quân?


Em tìm ai ở chốn ba quân? Em không biết. Khó nhất là mình đi tìm thứ mình không biết, nên thời gian cứ trôi tuột đi, mục đích cũng trôi tuột đi. Em qua rồi cái thời mới lớn, nhìn bạn bè đua đòi có người thư tay, đưa đón, tặng quà… mà chạnh lòng. Em cũng qua rồi cái thời phơi phới muốn thử mọi điều, kể cả tình yêu. Em thấy mình thảnh thơi, thanh thản, không vội vàng nữa…