Category Archive: bây giờ tháng mấy rồi hở em?

Anh ạ, hôm nay thất tịch mùa ngâu…

Anh ạ, hôm nay thất tịch mùa ngâu. Em lại ngốn thêm tuổi đời của mình hốt hoảng mà vẫn giữ niềm tin câu chuyện Ngưu Lang Chức Nữ. Cái niềm tin trong sáng rằng họ gặp nhau lần này có lẽ là vui, là rưng rưng bàng hoàng, nhưng em đủ già cỗi để nghĩ rằng họ không còn hạnh phúc nữa.

Ở giữa chông chênh…

Dẫu biết đời là một cuộc buồn vui ngắn ngủi và sẽ trở về cát bụi không hẹn không hò, nhưng tôi vẫn thấy phũ phàng một kiếp người nhỏ nhoi. Tôi của ngày đứng giữa cuộc đời rộn lòng thương yêu, càng biết xót xa cho cuộc chết gần gụi, càng biết chấp nhận cho một lẽ dĩ nhiên, nhưng chưa bao giờ tránh được sự bàng hoàng và hờn trách chính cuộc đời…

Hết thời thương nhớ…

Tôi đã nói rằng mình yêu thương những cơn mưa từ khi lọt lòng, nhưng thật ra, tôi chỉ yêu những điều mưa đẩy đưa tôi đến gần tim mình mà thôi. Tôi đã và giờ đây lại nhận ra mình chẳng hiểu gì về mưa cả. Tôi mượn mưa để tỏ mình, để vin vào xôn xao hay để trốn đời tránh người… Chưa bao giờ tôi ở giữa một cơn mưa mà hỏi rằng mưa có buồn không, vì sao lại khóc?

Tình ơi, có thể là đã muộn rồi!

Phải chi người đến trong lúc ta cặm cụi tìm triết lý đời, để ta mặc nhiên coi người là một triết lý cho ngày ta sống. Phải chi người để dành thời gian, đến trong ta sau vài mươi năm nữa, để ta an nhiên yêu người như một sự chấp nhận của số phận. Người ở đây lúc này, tình ơi, có thể là đã muộn rồi, cho một quãng tim trẻ dại…

Khóc tháng năm trôi…

Tôi vẫn khóc cho năm tháng trôi qua một cách đơn độc, chẳng có ai dỗ dành, hay đơn giản là một ánh mắt người nhìn tôi bối rối, chỉ để biết rằng có ai đó ở ngay đây và san sẻ nỗi đau, những nỗi đau mà tôi gánh nặng cả một thời tuổi trẻ nồng nhiệt của mình… Thế gian nếu cứ vô tình như vậy, xin người cho tôi một chuyến nữa ra đi, ra đi như tôi đã từng bỏ cơn yêu nhạt, ra đi như tôi đã từng bỏ một mùa xanh…

buồn vui rơi rớt…

Nhỏ biết mình làm nhiều chuyện tào lao, đi với nhiều người hấp dẫn, sẽ lại là trách cứ. Nhưng nhỏ yêu người đủ để không lạc lòng, và người yêu nhỏ đủ để ôm chặt sau mỗi dặm dài trở về thấy nhau đầu tiên trên bến tàu xa…