Category Archive: bây giờ tháng mấy rồi hở em?

Một buổi sáng tháng tám…

Không biết có ai đó sợ sự phẳng lặng như tôi không. Tôi sợ những ngày đi lại một con đường. Tôi sợ phải làm một công việc lặp lại. Tôi sợ phải nghe những cuộc điện thoại mà mình biết trước nội dung. Tôi sợ một ai đó tốt với tôi quá. Tôi sợ những tiếng người cười trong cuộc xã giao. Tôi sợ những ly rượu sóng sánh không làm người ta say mà chỉ đổ buồn. Tôi sợ những buổi sáng tháng tám tự do và ray rứt…

Tình tụi mình, chỉ là một chuyện nhỏ nhoi thôi…

“Vì người đã là một phần đời ngoan ngọt, vì ta đã từng là một chốn yên vui.”
Ừ thì em vẫn hay hỏi lòng mình, tình yêu có chết đi không? Cái lúc yêu cuồng nhiệt đó, sẽ là ước thề, sẽ là hứa hẹn, sẽ là niềm hy vọng, sẽ là khao khát, sẽ là ánh mắt, bờ môi, mùi hương, mái tóc… Nếu tình yêu có chết đi, tại sao những điều này còn sống lâu trong tâm tưởng như vậy? Nếu tình yêu có chết đi, sao người ta vẫn nhung nhớ nhau mãi nhiều năm về sau, có khi đến tận cuối đời?

.rất mới áo ai treo song cửa…

*viết cho em và người, riêng tư lắm, nên không lạ gì nếu bạn không thể hiểu! Xin lỗi nghen!*
.lòng mình thênh thênh.

Người nằm xuống, nghe tiếng ru…

Anh vẫn nói với em một điều (mà em mười bảy từng cho là đáng sợ quá đỗi), là khi anh vuốt tóc em dịu dàng, là khi anh cầm tay em nồng ấm, anh nói trong giấc ngủ ngắn của anh, em là giấc mơ sâu nặng nhất. Em biết không, một ngày nào đó người ta sẽ chết. Người ta cứ tuyên truyền rằng chết là hết, là nỗi đau, là lìa xa những gì mình có, để em ham sống, để cùng kéo dài khổ đau ở nơi đây. Em đừng sợ, thật ra sống mới đáng sợ, mới cần nhiều can đảm, cái chết chỉ là tỉnh thức…

.mặt trời lặn ở phía nào?

Em vẫn thế, vẫn hay thắc mắc những điều vu vơ lắm. Em không biết người ta đối xử thế nào với ký ức khi đã từng cùng nhau và phải rời bỏ nhau? Những con tim đã gắn kết với nhau rồi thì làm sao lìa xa được nữa, nó chỉ có thể làm đau nhau thêm mà thôi. Kỷ niệm cũng vậy, cái thứ duy nhất bất biến giữa thời gian vì biến thành quá khứ ảo diệu rồi, người ta chỉ nhất thời quên nó, nhưng khi tràn về thì bão lũ lắm, khó khăn lắm!

Tới tuổi…

Tới tuổi… Mình lại già thêm 12 tháng, lại vác trên vai nhiều câu chuyện mới, lại ôm trong tim những nỗi niềm tháng năm trao, lại ngổn ngang thương mình bằng một tình thương nhi nữ, thôi thì mỉm cười nghen mình, ngày mai an lạc trao tay…