Category Archive: bây giờ tháng mấy rồi hở em?

Có gì đâu mà bỏ?

Ngày mình đến, thành phố ở kia đạt mức nóng nhất, ở này thì mù sương và mưa đá đổ những cục bự như nắm tay. Rồi mặt trời chạy dần lên, hoàng hôn tám giờ tối làm ngày của mình dài ra như một dải vải múa. Cây cối chìa bàn tay chào. Hoa bồ công anh dưới chân mình coi im vậy nhưng sẵn sàng bay theo cơn gió trời, bất chấp tới khu rừng phía sau, hay đường xa lộ phía trước, bất chấp vướng vào gấu quần kẻ hèn, hay tay áo kẻ sang…

Ta nhìn thấy nhau không?

…đó không phải là cảm giác được – nhìn – thấy đơn thuần, như nụ cười sau những cánh thang máy mở, như nụ cười trong những bữa tiệc lộn xộn đầy người trổ ra khao khát kết nối vì mục đích gì đó, mà là một cái-nhìn-đơn-thuần-tinh-khiết nhận ra nhau, cảm thấy nhau từ trong đáy mắt. Một cái nhìn không cần phải để lại dư chấn dữ dội hay sét đánh thần sầu gì, chỉ là khẳng định sự hiện diện của phút giây hiện tại dành hết cho người.

Hiện tại không ở giữa thời gian…

Khi mình quyết định bắt đầu một điều gì đó thì cũng nên chuẩn bị cái sự biết rằng chắc chắn một ngày nào đó nó sẽ kết thúc.

thôi thì vừa vặn một đời

Trước cuộc họp buổi trưa của tôi, bỗng mẹ gọi và khóc như một đứa trẻ, “dì H. mất rồi con ơi, bạn đồng hành mất rồi còn đâu…” Tôi ngưng thở, thấy… Continue reading

cho tháng hai miên viễn…

.Xôn xao ngoài kia, an tĩnh trong này, là những ngày tháng hai miên viễn.

Bắt sâu trong trái ổi…

Có mấy chuyện trái lòng trái dạ, có mấy thứ cảm giác trong người ngo ngoe như con sâu nhỏ trong trái ổi, có mấy khúc tắc máu tê tê như đeo thun vô đầu ngón tay lâu. Vậy mà…