Ghi về một nửa chặng đường

#8wfreewriting ngày xưa của mình diễn ra ở đây

.

Hôm nay là tuần thứ tư trong hành trình 8 tuần freewriting, nghĩa là đã được một nửa chặng đường, mình muốn ghi xuống những nghĩ suy này để sau lại quên mất.

 

Bắt đầu từ đâu?

Mình bắt đầu project nhỏ là do đủ duyên. Trước giờ nhiều bạn vẫn hay hỏi mình có lớp online không, có thể dạy nhóm không, mình vẫn không làm. Cái gàn dở của mình là khi cảm thấy không đúng lúc, không muốn làm sẽ không làm, và không hối không tiếc. Đến hôm lớp học mong đợi của mình bị hủy vì Corona, cả thành phố bắt đầu thực hiện cách ly tại nhà, mình ngồi viết tiếp quyển sách dang dở và bắt đầu nhớ lại hành trình dạy WS viết. Mình nghĩ mình cần cập nhật ý kiến của các bạn, nhất là những bạn từng học qua ở Toa Tàu. Mình bắt đầu soạn một bản survey nhỏ về chuyện viết, rồi khi đọc mấy câu trả lời, mình không ngờ mình lại xúc động nhiều như vậy. Bởi có cớ gì đâu, chỉ là một bản khảo sát thôi mà, nhưng khi có tình cảm trong đó nó bỗng hóa thành… những bức thư tình.

Có bạn vẫn giữ thói quen viết từ dạo ấy, có bạn thì quên viết lâu rồi, nhưng hầu như ai cũng còn nhớ một lớp Viết rất đặc biệt. Hồi đó mình đứng lớp, hầu như không lớp nào giống lớp nào, là cái vất vả cũng là cái thú vị. Mình không bao giờ nhận quá 14 người cho một lớp vì không thể chăm sóc hết, và thường 1 – 3 lớp một tháng thôi vì còn làm những việc khác dồn ứ ở Toa Tàu. Bây giờ nghĩ lại không hiểu sức đâu mà có thể làm cho hết từng ấy việc, lại còn giải quyết tâm sự tuổi mới lớn nội bộ (mất thời gian dễ sợ :D), nhưng cứ giờ lên lớp là phải thanh tẩy tâm trí trong sạch tinh tươm. Có hôm trước khi lên lớp phải ngồi hít thở nửa tiếng để những thông tin họp hành lắng xuống, bởi mình luôn muốn đến với những người học bằng trọn vẹn năng lượng của mình.

Nên khi quyết định làm project nhỏ #8wfreewriting, mình cũng cân nhắc thời gian, năng lượng cá nhân và muốn dành cho một số người hữu duyên. Mình nguyện dành lúc thế giới cách ly này để cho đi trong khả năng của mình.

 

Tại sao lại là 8 tuần?

Mình chọn 8 tuần, vì đây cũng là khoảng thời gian mình thực tập khi xưa. Gần 10 năm trước trong vũng lầy của mình, 8 tuần viết đã cứu rỗi mình, đã cho mình kết nối lại với chuyện viết một cách tự do, đã tháo những xiềng xích mà mình vô tình bị buộc. Là một đứa chuyên Văn từ nhỏ với đủ thứ bài đăng báo và giải thưởng, mình có một cục tự hào hão huyền và dù không muốn cũng bị buộc vào một số lề thói viết, cách tư duy bài viết cũng như những trông đợi rất màu mè khi đặt bút xuống thì phải có kết quả ra gì và này nọ. Blog 360 của mình nổi tiếng thế cơ mà. Mình được khen chữ nghĩa lý luận sắc sảo thế cơ mà. Mình viết từ cảm xúc thật thế cơ mà. Có gì sai khi tự hào về mình?

Chẳng có gì sai cả, nhưng mình hơi nhầm lẫn khi tự hào về những thứ thực không phải sâu thẳm của mình. Mình đã dùng 8 tuần này để lột hết xuống những nhãn hiệu trong chuyện viết, mình cho phép mình sai, cho phép mình viết điên viết khùng, cho phép mình viết về những điều mình chưa bao giờ dám nghĩ tới chứ đừng nói đặt bút viết… Và mình tự hứa lời hứa sinh tử, không đủ 8 tuần đời coi như vứt. Mình đã vượt qua những ngày chán nản trên trang viết cùng cực, những ngày trống rỗng trang viết chỉ toàn dấu chấm và nước mắt, những ngày viết 3 tiếng liên tục không ngừng đến nỗi cục chai tay sưng đỏ và cầm muỗng cũng khó khăn, những ngày vừa viết vừa tự cười với tiếng Việt tiếng Anh lẫn lộn, những ngày vừa viết vừa thấy lỗi chính tả mà vẫn quyết phăm phăm đi tới không ngừng lại sửa hay tìm một từ mới “bóng bẩy” hơn để thay thế, những ngày vừa viết vừa giằng co với các câu chế giễu bên trong rằng ngu ngốc thế phí phạm thời gian thế… Đó là một nỗ lực dữ dội của một đứa viết với ego cao như mình khi ấy.

Mọi thứ dần rớt xuống, để mình nhìn thấy một đứa trẻ ngây thơ ẩn hiện đâu đó sau câu chữ. Một đứa trẻ thích chơi đùa, thích ngắm nhìn mọi thứ không phán xét, khao khát yêu thương và thấu hiểu. Một đứa trẻ biết là nó không hề trở trăn về những điều bình thường vốn dĩ, nhưng lại muốn một cuộc sống bình thường. Một đứa trẻ không thích gần gũi sự ngu dốt, tẻ nhạt và u mê. Mình đã mừng rỡ biết bao khi gặp lại em ấy!

Mình chưa bao giờ quên cảm giác viết điên cuồng đến lúc nắng ló dạng và những con vịt lạch bạch gõ gõ bên cửa sổ tìm mình chào buổi sáng trong cơn gió cắt lạnh nơi xứ mây trắng dài.

Vậy đó, mình quyết chọn 8 tuần. Viết mỗi ngày trong 8 tuần cũng là một khoảng thời gian thử thách, không dễ để ai cũng có thể hoàn thành được. 56 ngày. Có khi đã kịp yêu và chia tay một người! Mình mong muốn đồng hành cùng những người thực sự quyết tâm chứ không phải là một trào lưu trên mạng.

 

Về phần mình

Thời gian biểu của mình cũng vì vậy mà thay đổi theo. Mỗi ngày mình dành ra 1+ tiếng để đọc bài các bạn gửi về và feedback nhỏ từng bài, thường mình ko nhận xét gì về style, câu chữ, đó không phải là mục đích của freewriting. Mình chỉ đọc lên những gì phía sau con chữ, nếu như chữ đó là trung thực. Có khi là một ẩn ức sâu kín dưới chữ vui đùa, có khi là một băn khoăn ngược ngạo dưới lập luận tưởng hợp lý, có khi là một đứa trẻ bị tổn thương dưới một câu chuyện vu vơ… Mình khơi tàn than muội, gửi lại để bạn nhóm lửa. Ngọn lửa sáng lên hay không là nhờ chính bạn, không phải nhờ mình!

Vì là hành trình tìm hiểu bản thân nên rất nhiều nỗi đau, rất nhiều confession. Xưa giờ lớp Viết ở Toa Tàu được mệnh danh là lớp nhiều nước mắt và chuyện động trời, bởi ở đó rất nhiều câu chuyện đau lòng lần đầu được kể: bị xâm hại bởi người thân, hành trình tâm lý khi phát hiện ra giới tính của mình, mâu thuẫn với cha mẹ trầm trọng đến thù hận, bị người yêu abuse từ lời nói đến cơ thể, bị ghét cơ thể và tính cách của mình, bị mâu thuẫn với giá trị của công việc… Mình dần được trui rèn nên việc đọc không mất nhiều năng lượng như ngày đó, nhưng hóa ra việc thực hành qua online sẽ khó hơn cho người hướng dẫn như mình, vì mình giao tiếp bằng cả cơ thể và năng lượng trực tiếp, đôi khi qua chữ không thể bày tỏ và chia sẻ hết cùng bạn. Đành chịu!

Mình cũng hứa rằng mỗi tuần sẽ lên 1 bài viết đồng hành trên page chia sẻ kinh nghiệm chặng 8 tuần, song song đó cũng là 1 video follow up. Nghĩ thì dễ nhưng làm mới biết mất thời gian, nếu không có bạn C. giúp thì mình cũng tiêu tùng lời hứa video. Thật biết ơn C. huhu!

Một trong những điều mình thích nhưng cũng mất năng lượng là tái hoạt động group và khuyến khích mọi người tham gia chia sẻ. Cái khó ở đây là mình không muốn làm 1 public group với tùm lum bài copy nhưng ko ai đọc, mình muốn ai thực sự thực tập, thực sự thích và có viết thì có không gian tin cậy để trao đổi. Một ý tưởng, một bài thơ, một thứ hay ho nho nhỏ… Gì cũng được, trên hết là phải THẬT. Vì khởi động lại group Viết nên mình thử vào một số group khác để xem, rất màu mè, vô ích tốn thời gian. Nếu đã là ở trong một nhóm, phải hiểu nó có ích gì cho sự học của mình, ngược lại mình cũng đóng góp được gì cho nhóm. Một mối quan hệ cho – nhận mới bền lâu được. Mình nghĩ đến việc dạo này mình dùng máy tính hơi nhiều hơn bình thường nên mình biết sắp tới mình sẽ lặn xuống bớt để cân bằng. Mình mong là khi đó các bạn trong nhóm đã có thể chủ động duy trì nhóm bằng cách post các bài viết, kinh nghiệm cá nhân nhiều hơn là Admin, vì lợi ích của chính các bạn.

 

Về phần bạn

Cái hay của thực hành online là nhiều người có thể cùng làm. 4 tuần, 30+ người báo cho mình biết là đang cùng thực hành, trong đó số người chưa bỏ ngày nào (có gửi bài cho mình) đến nay khoảng 8 bạn. Những bạn thực hành âm thầm mình không tính được, nhưng cũng là một niềm vui lớn vì tỉ lệ dự đoán của mình là 10% (nghĩa là khoảng 3 người) đến hết chặng đường thôi. Đã nói 8 tuần không dễ mà!

Mình biết ơn những bạn đang thực hành 8 tuần freewriting vô cùng. Lần này có rất nhiều người mình không quen biết, chỉ là thấy bài trên Facebook và quyết thực hành. Cảm ơn bạn đã cho chính bạn một cơ hội. Sự kiên nhẫn của các bạn với bản thân, trong một chặng đường đơn độc cần nhiều can đảm, đã cho mình nhiều cảm hứng và tình thương. Từng trang viết ngày một mở ra vùng sâu thẳm nào đó của bạn chính là một cái ôm của bạn dành cho mình, bởi mình biết thêm một người hiểu mình với tình thương, sự bao dung, tử tế và lòng thấu cảm là sẽ thêm rất nhiều người xung quanh họ được hạnh phúc.

Cái may mắn của mình là mình vẫn đủ sức khỏe đã thực hiện những điều trên. Mình mong 4 tuần tới sẽ nhiều an lạc đến với các bạn thực tập, và mong ai đó đang tìm duyên “hiểu mình” thì được chia sẻ về #8wfreewriting. Mình không chủ động chia sẻ file ra ngoài group, mình mong chính bạn nào trải nghiệm rồi và biết ai cần thì sẽ tặng cho người khác. Điều đó ý nghĩa hơn và thôi thúc các bạn thực tập hơn. 8 tuần sẽ qua nhanh thôi, mình tin là nếu thực tập đầy đủ và đúng đắn thì 8 tuần viết này bắt đầu cho một chặng đường mới, chứ không phải khép lại một cơn vui!

 

Chép lại đây tặng bạn và tặng mình một bài thơ nhỏ, bởi chúng ta đã thắp lên cho nhau một ngọn đèn, để rồi ánh sáng sẽ cùng khắp, sẽ bao la:

 

Thắp lên em,
một ngọn đèn.
đoạn đường đi tới
dẫu sen lẫn bùn.
Trời trong vắt
vẫn ung dung
Bình minh mỗi bữa
vẫn cùng với em… 

 

.

Phiên Nghiên 8/4/2020