…những cánh chim trong lồng ngực!

.nhung canh chim bay trong long nguc.

Tối hôm đó, nàng mơ thấy một cây cầu vừa gẫy.

Cây cầu bắt qua một đoạn sông êm trong, có vòm sắt và được lót bằng những tấm gỗ san sát nhau, đang nằm gục đầu hoang tàn bất lực. Dòng nước vẫn chảy phía bên dưới nó, phía bên trong nó, quẩn quanh giữa những chông sắt nhọn đâm lên trời và thấm ướt làm sậm màu gỗ. Không có ai cả, chỉ có nàng, một mình, loi lẻ, đứng nhìn thật lâu, nàng thấy ngực trái nhói lên từng cơn theo nước vỗ, nàng thấy vừa thương vừa bất lực vừa tức giận. Nàng thấy mình choáng váng.

Nhưng đó có phải là cây cầu của nàng đâu chứ?

.

Ngày hôm đó cũng là ngày trong lòng nàng gẫy nhịp. Nàng mơ hồ thấy một cảm giác kỳ lạ, thật cách xa mà cũng thật là một, thật cô đơn giữa “hải đảo thinh lặng” của nhau nhưng cũng không tách biệt rạch ròi. Nàng mơ hồ thấy nó lớn lên trong câu chuyện người sẻ chia, vừa tỉnh thức hiểu biết, vừa tổn thương mê mờ, vừa hy vọng và thất vọng. Nàng mơ hồ thấy mình giận dữ.

Trong phút chốc, nàng là một với nỗi đau của người khác. Trong phút chốc, nàng không đủ năng lượng tỉnh táo bình yên như thường lệ, mà tan vào nỗi đau, vào câu chuyện, vào trong tình thương nàng dành cho người.

Nàng đã khóc nhiều đến nỗi có lẽ tuyến lệ của nàng ngạc nhiên thảng thốt. Nàng đã đau nhiều đến nỗi nó biến thành sự bất lực và trào ra thành sự khó chịu tột cùng khi tiếp xúc. Nàng không thể nâng đỡ người mà còn làm đau mình. Nàng ngạc nhiên quá, và nhận ra mình thiếu tỉnh thức và chông chênh. Nàng ngạc nhiên khi thấy mình vỡ vụn nhanh như cái chạm tay vào bóng xà phòng. Nàng ngạc nhiên vì thấy mình có vững vàng hơn rồi, khi có thể trở về hơi thở và điểm danh từng cảm xúc hỗn độn đang chồng chéo chen chúc chật chội trong tim.

Nhưng nàng sẽ không bao giờ quên cảm giác đó.

Cảm giác từng nỗi đau của người, như những cánh chim hốt hoảng tìm nơi trú bão, bay từ trong đáy mắt người mở toang và xộc thẳng vào lồng ngực nàng bật máu. Mỗi cánh chim đập như nhát dao cứa. Mỗi dòng nước mắt như tiếng chiu chít yếu ớt tuyệt vọng, như mũi dao đâm. Mỗi phần triệu giây, đàn chim đó lại tăng số lượng đến chóng mặt, bay nháo nhác trong lòng nàng. Nàng thấy từng tế bào của mình đã bị đánh chiếm, và nàng sụp đổ.

Nàng muốn gào lên gào lên, khi nào thì người mới thứ tha cho người? Nhưng tất cả chỉ dâng như nước trong đập mùa lũ quét, rồi trào ra ngoài thành nước mắt tràn đêm, rã rời.

Đêm đó, nàng mơ thấy chiếc cầu gẫy tan hoang giữa khung cảnh bình an không gì đổi khác.

Chỉ có chiếc cầu đã gẫy.

.

Nàng ngồi cạnh mình thật êm vào chiều nắng và mưa xen nhau, ở một góc lạ lùng chưa từng biết tới. Nàng để cho mình lắng xuống, thở đi, sông vẫn chảy cơ mà. Lũ chim hoảng loạn ấy dần không buồn vỗ cánh hay động đậy cái chân nhỏ xíu nữa mà rũ đi vì mệt mỏi, nằm bẹp dí trong hơi ấm tim nàng, thiêm thiếp. Nàng đưa tay, bằng tất cả sự dịu dàng và tình thương, bằng tất cả sự hiểu biết hạn hẹp của mình, nhấc chúng ra khỏi lồng ngực và hôn từng đứa một. Như một con thú liếm vết thương của mình, nàng kiên nhẫn, thư giãn và thu mình lại, chăm chú vào từng hành động đang làm. Lồng ngực nàng giờ đây có kích thước giống như ô cửa nhỏ, mà bốn bề là vết thương, bàn tay phải khéo léo để không làm nó lở ra thêm nữa, nhưng những chú chim lông nhọn như kim sắt, quẫy đạp dù yếu ớt cũng đủ cào xước con đường độc đạo này. Ánh mắt chúng thay lời từ biệt, và giọt máu rơi như món quà lúc chia tay.

Nàng dỗ mình, sẽ không sao…

.

Nàng trở lại trạng thái tĩnh lặng sau cơn giông đó không hề dễ dàng, nhưng nàng biết bản chất xanh im trong là bầu trời, và mây gió bão chỉ thổi ngang nhắc nhở, rằng nàng vẫn còn yếu ớt, phải tiếp tục thực tập nhiều, phải nhìn thấy đâu là tình thương đâu là những thứ nhân danh vi tế nhất. Nàng cặm cụi xây lại chiếc cầu, bắt đầu bằng việc dọn dẹp tàn dư. Nàng vẫn hay đó không phải là chiếc cầu của mình, nhưng biết đâu một ngày, ai đó muốn qua sông…

Nàng nguyện cho người, cho mình, đủ tình thương, sức mạnh và sự tỉnh thức để bước tiếp, để thả những cánh chim trong lồng ngực ra bầu trời tự do, và để trở về nương tựa nhau, để cùng xây lại chiếc cầu không hiểu vì sao bất ngờ đã gẫy vào một ngày nước lặng.

Với tất cả lòng biết ơn.

 

.

Phiên Nghiên, 6/2018