cho tháng hai miên viễn…

.

Tháng hai tan trên đầu ngón tay em bằng những giai điệu vang văng vẳng trong tim. Tháng hai tan lẫn trong tóc em và những kẽ ngón tay rụt rè ướt lạnh. Tháng hai tan trong lòng tay em bằng hơi ấm cuộn tròn vừa vặn không thiếu không thừa. Tháng hai tan tan như một vệt nắng vàng chiều ngang sông, nơi em đuổi không kịp mặt trời trốn nhanh sau bụi mây viền sáng.

.

Em biết mình là một kẻ dị biệt. Giữa rất nhiều định nghĩa mà loài người nỗ lực đưa ra, em lạc loài. Giữa rất nhiều cay đắng mà đời đổ vấy lên tay, em ngơ ngác. Giữa rất nhiều nỗi đau giăng ngộp thế giới nhạy cảm bé con mà có khi em chưa kịp hiểu, em hồn nhiên. Em của những ngày tháng hai chợt nhận rõ mình của ký ức hơn, bằng vài ba cơn mưa xuân ào ạt trước thềm, bằng cái nắng cong ghé sân nhà, bằng bàn tay của người thương thinh lặng, bỗng ghé qua dịu dàng.

Tháng hai, thành phố của em vẫn xanh ngắt vòm trời. Tháng hai, em vẫn là đứa ngửa cổ hát chơi. Tháng hai, em vẫn chọn cho mình thật nhiều yêu thương kỳ lạ. Em không ngờ có một ngày mình về với phố cùng ấm êm, điểm lại từng góc đón đưa bằng một nồng nàn hoàng điệp rực rỡ như từng hứa hẹn, nhưng bằng một cách rất khác.

Em gọi đó là tháng hai thinh lặng.

Em có dịp ngắm nhìn phố cũ từng ngột ngạt và chật chội kỷ niệm đau lòng bằng một góc khác. Em một mình với tất cả tháng năm, và thinh lặng tháng hai xoa dịu lòng em bằng thật nhiều nước mắt, thật nhiều nụ cười, thật nhiều khắc lặng lẽ nhìn nhau thấu cảm, thật nhiều vòm cây, thật nhiều ánh trăng, thật nhiều tiếng chim hót bên ngoài cửa sổ, thật nhiều gió bờ sông thốc nổi hay chỉ với một tách trà…

Em gọi đó là tháng hai miên viễn.

Tháng hai có ngày tình yêu, nhưng chưa bao giờ được em cầm trên tay ngọt ngào, bởi nó thường hay đến với nhiều bận rộn, nhiều năng lượng nặng nề, nhiều nghĩ suy trùng trùng điệp điệp… Vậy mà cuối cùng em cũng có một tháng hai để nâng niu thương nhớ. Nếu như tháng ba gợi một bàn tay ngày hai lăm, tháng tư ngốc nghếch, tháng bảy chơi vơi, tháng mười đau nặng vết, tháng mười hai chồng chất tuổi, thì tháng hai bỗng thành một khúc ca rộn lòng khi nghĩ đến bởi sự êm đềm đáng mơ ước của nó. Đó là những ngày “không làm gì”, “lặng yên” và tan mãi vào ánh mắt thẳm sâu không cần một lời giải thích. Đó là những ngày nằm dưới bầu trời đêm im rũ, thấy một khối năng lượng ấm áp lớn dần làm tan chảy băng trôi. Đó là những ngày trải chiếu hoa ngắm màu xanh nắng chói, thấy mình chìm vào giấc ngủ trong tiếng thì thầm. Đó là những ngày ở giữa khu vườn xanh mướt xanh, thấy tách trà trong tay mình ngon lạ ngon lùng. Đó là những ngày gác chân một nhịp, giao cảm bằng mấy câu thơ không đầu cuối, thấu suốt cùng nhau trọn vẹn từng khắc không chen gợn mây vọng tưởng nào mà hoàn toàn sống trong hiện tại.

Đó là những khắc thấy hạnh phúc sao giản đơn quá chừng, chẳng phân biệt chi đâu!

Tháng hai, em ngộ ra rằng có ai đó đang vỗ về những vết thương bất thường một cách bình thường, có ai đó đang cần được lắng nghe đến tận cùng, có ai đó đường đột bước vào đời bằng quyết định không thể rút lại, và có ai đó khao khát yêu thương trong sự cô độc mạnh mẽ và dai dẳng. Tháng hai, em biết một tình thương khác ở trong tim mình, chỉ muốn chở che muốn ủi an muốn bù đắp mà không cần lý do chi hết. Tháng hai, bỗng trong lòng vang lên một tiếng huýt sáo trong vườn yên tĩnh. Ừ, bằng một cách kỳ diệu hoàn hảo “một người buồn thương thấy lòng đã liền vết. Kẻ cười vô thức đã biết mình sống dậy. Và người điên bỗng thấy đời bình yên…”

Tháng hai, nhân gian sẽ lại lần nữa loay hoay tìm kiếm sự giải thích, sẽ lại không hiểu nổi và có thể lại giận dữ với em, nhưng trong em là thiết tha trôi chảy êm đềm. Đời không bao giờ biết có gì sẵn đó để ước ao, chỉ nhẹ nhàng bước vào với tình thương mến. Ở lại cùng nhau hay không chưa bao giờ là câu hỏi, chỉ biết an nhiên bây giờ…

Xôn xao ngoài kia, an tĩnh trong này, là những ngày tháng hai miên viễn.

Em gọi đó là tháng của minh-an.

Với tất cả lòng biết ơn.

 

Phiên Nghiên

Cho tháng hai, hai ngàn không trăm mười tám