Bạn xuyến xao vì điều gì?

.
Ở chốn này, người ta không hỏi thăm nhau “Bà có bao nhiêu căn nhà!?”, hay là “Làm lương bao nhiêu tiền?”, hay là “Bà chọn áo dài truyền thống hay áo dài cách tân?”… Người ta chỉ hỏi nhau là “Ủa, đi đái được chưa?” “Ủa, đi ị ra màu gì?”, tựu trung toàn chuyện bài tiết.
Bà khoảng tám mươi, đi khám xong ra mua thuốc. Hoá đơn chín trăm ngàn, bà đếm đi đếm lại có 560 thôi, chị bán thuốc kiên nhẫn giải thích việc bà nên mua nửa toa thôi để ko bị thiếu tiền. Bà hỏi đi hỏi lại uống nửa toa có đi ị trở lại được không!? Mình đứng xếp hàng kế bên, nói bà ơi con có dư mấy trăm bà mượn mua nguyên toa cho yên tâm nha. Bà nhìn tui chần chừ mãi, rồi tặc lưỡi thôi đầu tháng tui mới có tiền, chắc nửa toa là tui khỏi bơm và ị được rồi… Mình nhìn thấy tình thương trong mắt chị bán thuốc, và sự đắn đo của người mua thuốc…

Ông khoảng hơn tám mươi, đang uống nước liên tục và đi qua đi lại, tay xách cạp quần, chừng nào tui mới đi đái được đây hả trời? Xét nghiệm cái khác được hong? 
Một chị người dân tộc da bánh mật địu con đi khám, mắt đăm chiêu, tay ôm chặt con và ôm chặt túi.

Bệnh viện Bình Dân mà nhân viên cũng lịch sự dễ thương kiên nhẫn lắm, hong thấy ai quát nạt hách dịch gì hết, thành ra cái không khí tự động cũng khác, người tới khám cũng bớt bon chen giành giựt nhau.
Nhưng cái mệt mỏi lan toả trong từng khoảnh khắc nặng trì, trong ánh mắt chờ đợi, trong dáng ngồi ngủ bâng quơ, trong những bàn tay nắm chặt tờ xét nghiệm với ngôn ngữ mà mình không biết đọc… 


Ở đây, người ta thấy xuyến xao mừng rỡ trước một ống nước tiểu.
Ừa, nhiều khi chỉ vậy thôi!
.
phiennghien, tháng hai 2017