“trái tim dù nhàu…”

untitled_by_lover_and_the_wild-d6i82g7

Anh cầm bàn tay đong đưa, những đường chỉ tay nhàu nhĩ này có vẽ nên số phận không em? Đâu là đường anh gặp em, đâu là đường mình chia biệt? Anh bảo sẽ ủi phẳng đường số phận cho em. Lòng bàn tay nhuyễn nhừ những đường kẻ dọc ngang. Em còn nhớ một bàn tay trái trống toác, đường sinh mệnh chỉ kéo dài một xăng-ti-mét rồi mờ nhòe nhoẹt. Em còn nhớ là em có khóc, nước mắt hứng chắc đủ một bụm tay, đủ lấp đầy những đường chỉ rối…

Anh cầm bím tóc đong đưa, dòng tóc em dài đen như suối hát, anh hít hà những buổi sáng, vùi thơm những buổi đêm. Ta đã ru nhau ủi an nhau sau tất cả. Có nhau không? Khi đã cắt cho anh một lọn tóc thề gói lại trong phong thư cũ, em có đau như cắt đi một phần máu thịt. Phần tóc nhàu đó im lặng như đêm. Em có chờ đợi điều gì không? Chắc là có, là điều gì mơ hồ lắm, nhưng cô đơn thật lắm! Mà chắc gì mình đến cùng nhau tình đã vui? Nếu em là anh, em cũng không biết có cách nào để đọc được nghĩ suy  của người mình yêu, luôn điên cuồng với những lớp sóng trong lòng?

Em sợ những giới hạn.

Em sợ anh bùng vỡ.

Em sợ em cô đơn.

.

Em vo tròn một tờ nhật ký cũ. Không đủ, không đủ đế quên. Em phải đốt nó đi. Em cười tránh mắt nhìn từ phía những dòng chữ tím nghiêng chết vùi trong giấy, thôi đừng. Tình yêu xếp lại rồi, em không còn nhớ nữa. Bâng quơ, có khi nào vỡ nát này một ngày sau sẽ là của em anh, và chúng ta có một cuộc chia lìa không phải vì ai cả? Đám lửa cháy nhàu nát đám khói mù. Em đã nói chuyện một mình suốt một thời trẻ dại, tí tách ấm áp này, anh có gửi gắm gì không? Đời nhiều chua xót quá! Em cần có trẻ dại đó, nó bám rễ trong ký ức em. Bây giờ, em cần anh, nhưng em biết mình không thể nào có được…

Có những ngày em về tới chốn của mình, buông xuống biết có ngày mai? Từng dòng nước mắt lặng lẽ trào tuôn không kiểm soát. Sự cô đơn giữa thế gian quả đáng sợ. Em ray rứt quá! Em có người thương em có tri kỷ em có bạn bè em có gia đình em có chính em, em nhìn thấy tất cả mà em không thấy gì cả. Em hiểu đạo mà vẫn yếu đuối vô minh. Em ray rứt quá! Em thương mình nhàu nhĩ đêm dài. Em thương tình lẻ loi cô độc! Em có thể nói cùng người suy nghĩ đó, nhưng sự chia sẻ đến tột cùng tối thượng ai mới có thể chạm vào? Em sợ hãi những bước chân sau lưng mình. Em sợ hãi hơi thở sau tóc mình. Em sợ hãi sự trưởng thành tỉnh táo. Em sợ hãi từng tình yêu người dành dụm cho em. Em sợ việc mình tạo thêm nghiệp chướng. Em thà không nhận lấy để không có, chứ không để có rồi mất. Em tự hỏi nhân gian có chi là vĩnh viễn? Hay chỉ có sự trống không này đi cùng em trọn vẹn? Em ray rứt quá!

.

Từng suy nghĩ tỉnh táo trong em lấp đầy cả khao khát có anh một ngày cũ kỹ. Lúc ngồi bắt chéo tòa sen, em thả trôi mình rồi chợt nhận ra đã lâu em không có khao khát gì lớn lao nữa. Thì ra em tìm hai chữ bình an cho mình, thấy hỉ nộ ái ố cũng là chuyện phải tới để mình nhìn thấy hôm nay. Cũng có thể là em nhát đời, nên không dám gật đầu bước chân vào một lời yêu nồng nhiệt nào khác ở đâu đó, em sợ bao rắc rối kéo theo, bởi lòng ích kỷ của con người khủng khiếp quá. Em đã dùng hết bao dung cho người rồi, tới bản thân mình thì phá sản. Em sợ em không đủ sức chống chọi rồi gục ngã, em sợ không có được mấy lần mười năm nữa trong đời để mà chịu đựng, thôi thà tiếc thương em…

………..

Ngoài kia song mưa, em đan gối anh nghiêng đầu tìm nốt, em hát “mười năm xưa đứng bên bờ dậu…”, dây đàn có chùng một chút lỡ nhịp này rồi anh. Anh cười, âm thanh nhói nhanh như giọt nước chìm tan xuống đại dương, trả lại khoảng không rơi vào im lặng. Lòng em kề anh đúng là như khăn mới thêu(*), nhưng nước mắt em loang trong lòng, trống trải một hơi ấm, vành vạnh rành rẽ một hình hài. Anh vẫn ngồi đó tựa vào cơn mưa, có lẽ lòng như nắng qua đèo(*), hát khẽ một hồi dài “gọi nắng”(*).

Anh bảo ông Trịnh thích cái đẹp, “đường xa áo bay” đẹp quá ổng sợ một ngày mai tới áo xưa nhàu, còn anh, anh chỉ sợ ngày em trẻ tóc em xanh nhưng trái tim em nhàu mà thôi…

.

tiếng thở dài lẩn trong tóc em dồn dập và rối hơn đêm…

.

…gọi tên em mãi suốt cơn mê này!” (*)

.

phiennghien. april2015.

(*) lời nhạc Trịnh Công Sơn